🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm trước ngày đi bến Sửu, Giao không ngủ được. Nó ra ngồi ở bến sông, một mình, nhìn dòng nước đen loang ánh sao, và ngẫm về tất cả những gì đã xảy ra.

Mấy tuần trước, nó còn là một đứa trẻ trần trụi, bị cả làng bỏ quên, đi giữa đời như đi trong sương, tin rằng cái trống rỗng trong người mình là một lời nguyền, một sự trừng phạt vô cớ của ông trời. Nó đã cúi đầu, đã lùi vào góc, đã học cách chịu đựng cái sự vô hình của mình như một số phận không thể đổi.

Giờ thì khác. Nó đã xuống cõi âm, đã đấu với cả một cái bến bằng mưu, đã đứng thẳng trước một kẻ mấy ngàn năm và nói không. Nó đã cứu con Sen. Nó đã thả trăm cái tên. Nó đã mất Mực, mất một mảng ký ức, chuốc một kẻ thù chờ nó trên mặt trăng. Nó đã hiểu ra cái trống rỗng của mình không phải lời nguyền, mà là một thứ tự do; không phải một sự thiếu, mà là một thứ mà cả cõi này thèm khát. Và nó đã bắt đầu hiểu ra nó là ai: không phải một tai nạn, mà là một đứa con của một vết thương cổ xưa, sinh ra từ chính cái lỗ mà người ta khoét ra khi xóa đi một con giáp.

Nó có thể dừng lại ở đây. Nó có thể trả con Sen về, cất viên sỏi của Mực, và sống nốt cuộc đời của một đứa trẻ bình thường ở Bến Cẩm, giả như cái cõi bên kia không tồn tại, giả như nó chưa từng bước xuống dòng Sông Thời. Cái bóng trên trăng sẽ chờ, nhưng biết đâu nó sẽ chờ mãi mãi mà không tới, nếu Giao không bao giờ mỏi mệt, không bao giờ ngước lên tìm.

Nhưng Giao biết nó sẽ không dừng lại.

Không phải vì gan dạ. Không phải vì nó thích phiêu lưu. Mà vì nó đã thấy quá nhiều để có thể quay lưng. Nó đã thấy Xóm Bị Quên, những kẻ vẫn còn kẹt trong cái xó bến, chờ ngày được đòi lại tên. Nó đã thấy vết rò trên cái vòng, cái vết thương đang loang ra, đẻ ra những con quái lai dở dang khổ sở. Nó đã thấy mười hai bến mong manh thế nào, và một kẻ mấy ngàn năm đang kiên nhẫn đợi ngày phá tan tất cả. Nó đã hứa với Mực sẽ tìm ra tên thằng bé. Nó đã hứa với Xóm Bị Quên sẽ đòi lại tên cho họ. Và giờ, một món nợ mang tên nhà bà Đò vừa thức dậy ở bến Sửu.

Cả đời nó là kẻ không ai cần, không ai nhớ, không ai trông cậy. Giờ, lần đầu tiên, có những người cần nó, có những lời hứa buộc nó, có một con đường trải ra trước mặt nó. Và với một đứa cả đời khao khát được thuộc về một cái gì đó, thì cái cảm giác được cần tới, được có việc để làm, được có một con đường để đi, còn quý hơn cả sự an toàn của một cuộc đời bình thường.

"Con sẽ đi hết mười hai bến," nó nói khẽ với dòng sông, với chính mình, với đêm. "Không phải vì con phải đi. Mà vì con chọn đi. Con sẽ tìm ra con là ai. Con sẽ đòi lại tên cho Mực, cho cả Xóm Bị Quên. Con sẽ vá cái vết rò. Và một ngày nào đó, con sẽ tìm ra cái con đường thứ ba mà con đã hứa với cái bóng, cái cách không phải phá cũng không phải chịu. Con chưa biết nó là gì. Nhưng con có cả một con đường mười hai bến để tìm."

Nó nghĩ tới lời ông lái Đêm, rằng cái lỗ của con giáp bị xóa cho nó ra đời, nhưng nó là ai thì nó tự quyết. Cả đời nó tưởng số phận là thứ cõi trời viết sẵn, không đổi được. Giờ nó hiểu, với một đứa giờ trống, một đứa mà cõi trời chưa từng viết vào sổ, thì cái sổ số phận của nó vẫn còn trống trơn. Chưa ai viết, nghĩa là chính nó được cầm bút. Đó là cái đáng sợ nhất, vì không có đường sẵn để đi. Nhưng cũng là cái tự do nhất, vì không có bức tường nào chặn nó lại. Một trang trống, với một đứa trẻ đủ can đảm, không phải một lời nguyền. Nó là một lời mời.

Nó rút viên sỏi của Mực ra khỏi túi, đặt lên lòng bàn tay, nhìn nó dưới ánh sao.

"Đợi tao, Mực," nó thì thầm. "Một ngày nào đó tao sẽ tìm ra tên mày. Rồi tao sẽ gọi mày một tiếng. Tao hứa."

Và ngồi đó, bên dòng Sông Thời trong đêm, một đứa trẻ không tên, không họ, không phận, lần đầu tiên trong đời cảm thấy một thứ mà nó chưa từng có: một mục đích. Không phải cái phận mà cõi trời gán cho, không phải cái bến mà nó bị nhốt vào. Mà một con đường nó tự chọn, tự bước, bằng chính đôi chân trần của một kẻ tự do.

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →