🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Rất xa, trên mặt trăng, nơi thời gian gần như đứng yên và cái lạnh không bao giờ tan, cái bóng ngồi một mình, giã một thứ thuốc trong một cái cối đá đã mòn vẹt vì mấy ngàn năm.

Từ dưới hạ giới nhìn lên, người ta chỉ thấy một cái bóng mờ trên vầng trăng, và họ đặt cho nó những cái tên hiền lành: chú Cuội, cây đa, con thỏ ngọc. Họ kể cho con nít nghe những câu chuyện dịu dàng về cái bóng ấy, không biết rằng cái bóng ấy đang nhìn xuống họ, đã nhìn xuống họ suốt mấy ngàn năm, với một nỗi hận đã nguội thành thứ gì đó kiên nhẫn hơn, lạnh hơn, và đáng sợ hơn cả hận.

Bên cạnh nó, xếp thành một hàng ngay ngắn, là mười cái lọ sứ nhỏ. Mười cái tên. Mười dòng họ mà nó đã chộp lại được trong cái đêm rằm hỗn loạn, khi thằng bé giờ trống thả trăm cái tên của nó bay đi. Chín mươi cái đã mất. Nhưng mười cái này, nó giữ. Nó nâng niu chúng như một kẻ đánh bạc thua sạch vẫn giữ lại mười đồng bạc lẻ cuối cùng, biết rằng từ mười đồng đó, một ngày nào đó, có thể gây dựng lại tất cả.

Nó giã thuốc. Không ai biết thứ thuốc ấy là gì, giã để làm gì, giã đã bao lâu. Có lẽ chính cái bóng cũng đã quên mất khởi đầu, chỉ còn nhớ cái nhịp. Mỗi tiếng chày là một đêm. Mỗi đêm là một chút hận được nén lại, cô lại, thành một thứ đặc quánh và bền bỉ hơn. Mấy ngàn năm giã, và cái thứ trong cối đá kia giờ đã thành một khối đen kịt, lạnh lẽo, đợi ngày được dùng tới. Có kẻ bảo đó là thuốc trường sinh. Có kẻ bảo đó là thuốc độc đủ giết cả một cõi. Có lẽ, với cái bóng, hai thứ đó là một.

Nó không vội. Vội là thói của kẻ có ít thời gian. Còn nó thì có cả vĩnh cửu.

Nó nhìn xuống bến Cẩm, xuống cái khúc sông nhỏ nơi một đứa trẻ giờ trống đang chuẩn bị bước xuống một con đò để đi tới bến thứ hai. Nó đã tính sai một nước ở đêm rằm, nó thừa nhận. Nó tưởng thằng bé sẽ ngã trước lời mời về một mái nhà, như đứa giờ trống trước đó suýt ngã, như thằng thầy bói đã ngã. Nó không ngờ thằng này cứng tới vậy. Nhưng một nước sai không phải cả ván cờ. Và cái bóng đã học được, qua mấy ngàn năm, rằng cách đánh bại một kẻ cứng cỏi không phải là bẻ gãy nó, mà là đợi nó tự mỏi.

Thằng bé còn cả một đời phía trước. Một đời dài của một kẻ giờ trống, một kẻ mà cõi trời không biên tên. Và trong cái đời dài đó, sẽ có mất mát. Sẽ có cô đơn. Sẽ có những đêm thằng bé ngồi một mình, nhìn lên vầng trăng, và tự hỏi liệu cái tự do mà nó giữ khư khư có đáng cái giá của nó không.

Cái bóng sẽ ở đó, chờ. Nó luôn ở đó. Nó là kẻ duy nhất trong cõi này sẽ không bao giờ quên thằng bé, không bao giờ rời mắt khỏi nó. Và đó, cái bóng biết, là một thứ vũ khí mà không lời từ chối nào của một đứa trẻ mười bốn tuổi có thể chống lại mãi: sự kiên nhẫn của một kẻ có cả vĩnh cửu để yêu thương và để chờ đợi một đứa con của chính vết thương mình.

Ở đâu đó sâu trong cung trăng, sau lưng cái bóng, có tiếng động khẽ. Những kẻ khác. Những kẻ cũng bị đày lên cái nơi lạnh lẽo ngoài vòng thời gian này, cũng đang chờ, cũng đang nhìn xuống. Cái bóng không quay lại. Nó chỉ tiếp tục giã thuốc, chậm rãi, đều đặn, cái tiếng chày đá vọng trong đêm trăng, một nhịp đếm ngược mà cả hạ giới không ai nghe thấy, đếm về một cái ngày mà nó tin chắc, dù mất bao lâu, rồi cũng sẽ tới.

Rồi nó ngước nhìn xuống bến Cẩm lần nữa, và nếu một cái bóng mấy ngàn năm có thể mỉm cười, thì nó đã mỉm cười.

"Đi đi, đứa con của vết thương," nó thì thầm, tiếng thì thầm tan vào cái lạnh của cung trăng. "Đi cho hết mười hai bến của ngươi. Đi tìm cho ra ngươi là ai. Rồi một ngày, khi ngươi hiểu ra ngươi sinh ra từ đâu, từ chính cái lỗ mà người ta khoét ra khi xóa ta đi, ngươi sẽ hiểu rằng nơi duy nhất trong cõi này thật sự dành cho ngươi, là ở đây, bên ta. Ta chờ được. Ta luôn chờ được."

Hết Chương 67

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 68
← TrướcTiếp →