🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Giao ngủ một mạch tới quá trưa, và khi tỉnh dậy, việc đầu tiên nó làm là chạy ra gốc đa đầu bến, tìm con Sen.

Con bé đang ở đó. Nhưng không phải ngồi khóc một mình như những ngày trước. Nó đang đứng cạnh ông Bảy chài, ông đang gỡ lưới, và con Sen thì huyên thuyên kể gì đó, tay múa may. Và ông Bảy, thay vì nhìn xuyên qua con gái như nhìn người dưng, đang gật gù, thỉnh thoảng lại rầy yêu "con nhỏ này nói nhiều".

Giao đứng nép sau gốc đa, tim đập rộn, nhìn cái cảnh ấy, và nước mắt tự nhiên trào ra. Làn da con Sen đã trở lại bình thường, hồng hào, chắc chắn, không còn mờ nhạt, không còn trong suốt. Cái tên đã tìm về đúng chủ. Con bé lại là Sen, con gái ông Bảy chài, có một chỗ vững chãi trong lòng cha mẹ nó, trong cõi đời.

Con Sen chợt quay ra, thấy Giao, và mặt nó sáng bừng.

"Giao!" Nó chạy tới. "Mày đi đâu mấy hôm nay mà mất tăm vậy? Tao tìm mày quá trời!"

Giao khựng lại. "Mày... mày nhớ tao?"

"Ơ hay, sao lại không nhớ?" Con Sen trợn mắt. "Mày là Giao mà. Bạn tao. Cái thằng... cái thằng..." Nó ngập ngừng, cau mày, như đang cố nắm bắt một điều gì đó mờ ảo. "Lạ ghê. Tao thấy như mày với tao vừa trải qua chuyện gì đó lớn lắm, chuyện quan trọng lắm, mà tao nhớ không rõ. Chỉ nhớ là mày đã làm gì đó cho tao. Cái gì đó tao mang ơn mày cả đời. Nhưng hỏi cụ thể là gì thì tao chịu. Mày biết không?"

Giao nhìn con bé, và nó mỉm cười, một nụ cười vừa buồn vừa ấm. Con Sen sẽ không bao giờ nhớ rõ nó đã bị bán tên, đã suýt tan biến, đã được một đứa bạn lặn xuống cõi âm cứu về. Có lẽ thế lại hay. Có những gánh nặng không cần san sẻ, có những ơn nghĩa không cần đòi người ta ghi nhớ.

"Không có gì đâu," Giao nói. "Chuyện nhỏ ấy mà."

Nhưng con Sen đã nắm lấy tay nó, và nó lôi ra từ trong túi áo một thứ, dúi vào tay Giao. Cái vỏ ốc. Cái vỏ ốc mà ba nó cho, cái mà nó đã nắm chặt suốt những ngày mờ dần.

"Cho mày nè," con Sen nói. "Tao không biết vì sao, nhưng sáng nay tao tỉnh dậy, tao cứ thấy muốn cho mày cái này. Như thể nó với mày có duyên gì đó. Ba tao cho tao hồi bé, giờ tao cho mày. Để mày nhớ tao. Lỡ đâu sau này mày lại đi đâu mất tăm mấy hôm nữa."

Giao cầm cái vỏ ốc, và cổ họng nó nghẹn lại. Cái vỏ ốc mà con Sen từng bấu víu như cái neo cuối cùng giữ nó trong cõi người, giờ con bé trao lại cho nó, một cách vô tư, không biết rằng nó đang trao đi chính cái vật đã cứu mình. Giao siết cái vỏ ốc trong tay, cạnh viên sỏi của Mực trong túi. Hai cái neo. Hai lời nhắc rằng những việc nó làm là thật, dù cả cõi này có quên đi chăng nữa.

"Ừ," Giao nói, giọng run. "Tao giữ. Tao giữ cẩn thận."

Con Sen cười tươi rói, rồi lại bị ông Bảy gọi giật về phụ gỡ lưới. Nó chạy đi, ngoái lại vẫy Giao, cái vẫy tay hồn nhiên của một đứa trẻ vừa được trả lại cả cuộc đời mà không hề hay biết mình từng suýt mất nó.

Giao đứng dưới gốc đa, nhìn con bé, và lần đầu tiên sau tất cả, nó thấy trong lòng một thứ bình yên lạ lùng. Nó đã mất Mực. Nó đã mất cả một mảng ký ức. Nó đã chuốc lấy một kẻ thù mấy ngàn năm đang chờ nó trên mặt trăng. Nhưng con Sen đang cười kia, đang chạy về phía cha mẹ nó kia, là bằng chứng rằng tất cả những cái giá ấy không phải trả vô ích. Một đứa trẻ đã suýt biến mất khỏi cõi đời, giờ lại có tên, có chỗ, có người nhớ.

Nó cúi nhìn cái vỏ ốc trong tay, cái vật bé nhỏ mà con Sen vừa trao, và nó chợt nghĩ tới thằng Mực, tới viên sỏi, tới những cái neo mà những kẻ bị quên vẫn khư khư giữ để níu mình lại trong cõi đời. Con Sen đã trao cho nó cái neo của con bé, không phải vì con bé không cần nó nữa, mà vì con bé đã có lại cả một gia đình để làm neo, nên nó có thể cho đi cái vỏ ốc mà không sợ trôi mất. Đó, Giao nghĩ, mới là cái nó thật sự làm được đêm rằm: không phải cứu một cái tên, mà là trả lại cho một đứa trẻ cái quyền được có quá nhiều thứ để nhớ, tới mức có thể cho bớt đi.

Và với Giao, cái đứa cả đời không ai nhớ, thì được nhìn thấy một người khác được nhớ tới, hóa ra, là một niềm hạnh phúc mà nó chưa từng biết mình có thể có.

Hết Chương 59

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 60
← TrướcTiếp →