🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Con đò của ông lái Đêm trôi ngược dòng Sông Thời trong cái tối cuối cùng của giờ Tý, và Giao nằm trên sạp đò, đầu gối lên đùi bà Đò, nhìn vầng trăng rằm đã xế quá đỉnh đầu, treo thấp trên dòng sông đen.

Nó kiệt sức tới mức không nhấc nổi tay. Nhưng trong lòng nó, dưới cái mệt, dưới cái mất mát, có một thứ ấm áp lạ lùng đang lan ra. Nó đã không giữ cái tên con Sen trong một cái lọ để mang về như một món đồ. Nó đã đập vỡ cái lọ, thả cái tên bay đi, tự do, về với chủ của nó. Và ngay lúc này, ở đâu đó trên bờ dương, trong căn nhà của ông Bảy chài, một luồng sáng nhỏ đang bay về, tìm lại một đứa con gái mà cả nhà đã quên, và sắp sửa nhớ lại.

"Bà," Giao thì thầm, giọng khản đặc. "Con Sen sẽ ổn chứ?"

"Sẽ ổn." Bà Đò vuốt tóc nó, và giọng bà, lần đầu tiên trong bao lâu, không còn cộc cằn. "Cái tên đã được thả thì sẽ tìm về đúng chủ. Sáng nay con bé thức dậy, ba má nó sẽ nhớ ra nó. Cái chén cơm sẽ có phần nó lại. Con làm được rồi, Giao."

Giao nhắm mắt, để cái ấm ấy thấm vào. Nó nghĩ tới con Sen sắp được gọi tên trở lại. Nó nghĩ tới trăm cái tên đang bay về khắp bốn phương, trăm kẻ bị quên sắp được nhớ. Nó nghĩ tới Xóm Bị Quên, vài kẻ đã rõ nét hơn đêm nay. Và nó nghĩ tới thằng Mực, kẻ không có trong trăm cái tên được thả, kẻ đã tan trước khi kịp được cứu, kẻ mà giờ chỉ còn lại trong một viên sỏi xám và trong một khoảng trống mà bến đã lấy đi khỏi trí nhớ nó.

"Mực không kịp," nó nói khẽ, và một giọt nước mắt lăn xuống. "Con thả được trăm cái tên, mà không thả được Mực. Nó tan mất rồi."

Bà Đò im lặng một lúc. Rồi bà nói, chậm rãi: "Con còn nhớ nó không?"

"Con nhớ. Nhờ viên sỏi. Con nhớ có một thằng bé tên Mực, đã tan đi để cứu con."

"Vậy thì nó chưa mất hẳn." Bà Đò nhìn ra dòng sông đen đang loang ánh trăng xế. "Chừng nào còn một người nhớ nó, thì nó chưa mất hẳn. Con giữ viên sỏi đó, con giữ cái tên đó trong lòng, thì thằng Mực vẫn còn một chỗ trong cõi này. Và biết đâu, một ngày nào đó, con sẽ tìm ra tên thật của nó. Rồi con gọi nó một tiếng, như nó đã nhờ. Chuyện đó, chưa xong đâu con. Nhiều chuyện chưa xong."

Giao siết viên sỏi trong tay, và nó thầm hứa, với thằng Mực, với chính mình. Nó sẽ tìm ra tên thật của Mực. Một ngày nào đó.

Con đò trôi qua khúc sông quen thuộc, và phía trước, bến Cẩm hiện ra trong sương sớm, những mái nhà, những con thuyền, cái thế giới bình thường của người sống mà cả thị trấn không ai biết rằng ngay dưới lớp nước kia có một dòng sông khác chảy, một cái bến khác họp, và một đứa trẻ của họ vừa trải qua một đêm định đoạt số phận cả hai cõi.

Ông lái Đêm cập đò vào bến vắng, và khi mũi đò chạm bờ dương, một điều lạ xảy ra mà Giao đã từng thấy nhưng chưa bao giờ hiểu. Bên kia, trên dòng Sông Thời, giờ Tý vừa mới cạn, canh khuya còn sâu, trăng mới xế. Vậy mà ở đây, trên bờ dương của bến Cẩm, trời đã tang tảng sáng, phương đông đã hửng, xa xa gà đã gáy. Hai bờ không đi cùng một nhịp, bà Đò từng bảo nó thế: một canh giờ bên bờ âm, có khi là cả một đêm dài bên bờ dương, vì thời gian ở cõi ẩn chảy theo con nước của nó, không theo mặt trời của người sống. Giao đã đi vào cõi lúc nửa đêm, ở đó chỉ một canh giờ Tý, mà bước ra thì trời đã gần sáng. Cả cái cõi bên kia đã lặn vào trong lớp nước, trả lại cho Bến Cẩm một buổi sáng bình thường.

"Về đi con," ông lái Đêm nói, chống sào giữ đò. "Nghỉ ngơi. Con xứng đáng được nghỉ. Nhưng nhớ lấy, cái đêm nay chỉ là bến đầu tiên. Con đã bước xuống dòng Sông Thời rồi, thì con sẽ còn phải đi hết mười hai bến, trước khi con hiểu được con thật sự là ai."

Mười hai bến. Giao mơ hồ nhớ ông lái Đêm từng nói dòng Sông Thời có mười hai bến, và nó mới chỉ đặt chân tới bến đầu tiên, bến Tý. Còn mười một bến nữa. Còn cả một cõi nó chưa biết, và một sự thật về chính mình mà bà Đò vẫn đang giấu, mà cái bóng đã cố gieo nghi ngờ. Nhưng tất cả những cái đó, nó nghĩ, để dành cho những ngày sau. Đêm nay, nó chỉ muốn về nhà, ngủ một giấc, và sáng mai thức dậy biết rằng con Sen lại có tên, lại có một chỗ trong lòng cha mẹ nó.

Giao gật, quá mệt để hỏi thêm. Nó để bà Đò dìu lên bờ, và khi bàn chân nó chạm vào nền đất quen thuộc của bến Cẩm, dưới ánh mặt trời ấm áp của một ngày mới, nó ngoái lại nhìn dòng sông một lần cuối. Mặt nước phẳng lặng, bình thường, không một dấu vết của cái cõi vừa lặn xuống. Nhưng trong túi áo nó, viên sỏi của Mực vẫn còn đó, lạnh và chắc, một lời nhắc rằng tất cả những chuyện đó là thật, và rằng, đúng như ông lái Đêm nói, chưa xong đâu. Mới chỉ là bến đầu tiên.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →