🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái bóng chồm khắp bầu trời đêm, hai cái tai dài vươn ra chộp lấy những luồng sáng đang tản đi, nhưng trăm cái tên đã bay quá nhanh, quá xa, mỗi cái một hướng, và giờ Tý đã gần cạn, vầng trăng rằm đã xế quá đỉnh đầu.

"Giờ Tý sắp cạn rồi!" Nhắt gào. "Trăng rằm sắp xế! Nó không gom lại được đâu, không kịp nữa!"

Đúng vậy. Cái bóng là kẻ của không vong, của cái trống, của đêm sâu. Giờ Tý là canh sâu nhất, tối nhất, trống nhất của một đêm, và cũng là canh sức nó mạnh nhất. Khi giờ Tý cạn, khi cái canh khuya thẳm ấy qua đi và cửa bến sắp khép, thì sức nó yếu dần. Nó chồm theo trăm cái tên một cách tuyệt vọng, chộp được vài cái, nhưng phần lớn đã thoát, đã bay về những phương trời mà nó không thể đuổi theo khi giờ của nó đang cạn.

Cuối cùng cái bóng dừng lại, lơ lửng giữa trời, và nó quay về phía Giao. Cơn thịnh nộ đã lắng, thay vào bằng một thứ còn đáng sợ hơn: sự kiên nhẫn của một kẻ có cả vĩnh cửu để chờ.

"Ngươi thắng đêm nay," nó nói, giọng vang thẳng vào đầu Giao, chậm rãi và lạnh lẽo. "Ngươi thả trăm cái tên của ta. Ngươi làm hỏng bộ chìa ta gom suốt trăm năm. Ngươi khôn, đứa sinh giờ trống ạ. Ta công nhận. Nhưng ngươi có biết ngươi vừa thắng cái gì không? Ngươi thắng được một đêm. Một đêm, trong một cuộc chờ đợi đã dài mấy ngàn năm và sẽ còn dài hơn nữa."

Cái bóng bắt đầu lùi lên cao, về phía vầng trăng đang xế.

"Ta sẽ gom lại trăm cái tên. Ta có thời gian. Ta luôn có thời gian, đó là thứ duy nhất kẻ bị đày như ta có thừa. Trăm năm nữa, hay hai trăm năm, ta sẽ gom đủ lại bộ trăm họ. Và chiếc chìa..." Đôi mắt của cái bóng, hai đốm lạnh trên nền trời, khóa vào Giao. "Chiếc chìa thì ta đã tìm ra rồi. Là ngươi. Ngươi từ chối đêm nay. Nhưng ngươi còn cả một đời phía trước, đứa sinh giờ trống ạ. Một đời dài. Và trong cái đời dài đó, sẽ có những đêm ngươi cô đơn, những đêm ngươi mất mát, những đêm ngươi tự hỏi liệu cái tự do mà ngươi giữ khư khư này có đáng cái giá cô độc của nó không. Ta sẽ chờ những đêm đó. Ta sẽ luôn ở trên này, nhìn xuống, chờ. Và một ngày nào đó, khi ngươi đủ mỏi mệt, ngươi sẽ tự ngước lên tìm ta."

Cái lời đe dọa ấy, Giao biết, đáng sợ hơn mọi cơn thịnh nộ. Cái bóng không dọa sẽ nghiền nát nó. Nó dọa sẽ chờ. Chờ cho tới khi chính Giao, sau bao nhiêu năm cô đơn và mất mát, tự nguyện tìm tới. Và cái phần Giao vừa nghe lời hứa về một mái nhà, cái phần khao khát được nhớ tới suốt mười bốn năm, biết rằng cái bóng không hoàn toàn nói suông. Sẽ có những đêm cô đơn. Sẽ có những mất mát. Cuộc đời của một kẻ giờ trống thì dài và trống, và cái bóng thì có cả vĩnh cửu để chờ nó mỏi mệt.

Nhưng Giao siết viên sỏi của Mực trong túi, và nó tự nhủ, dù có bao nhiêu đêm cô đơn đi nữa, nó sẽ nhớ lấy cái đêm nay. Nhớ rằng nó đã từng đứng thẳng, đã từng chọn tự do thay vì một mái nhà đánh đổi bằng chính mình. Cái ký ức đó, nếu nó giữ được, sẽ là thứ chống lại lời hứa hẹn của cái bóng trong những đêm yếu lòng sau này.

Nó lùi hẳn vào vầng trăng, và cái tối, cái lạnh, cái hơi của một nơi không có thời gian, rút đi cùng nó, trả lại cho bến Tý ánh trăng bình thường và cái se lạnh của canh khuya khi giờ Tý sắp cạn.

Giao ngước theo, và dù kiệt sức, dù cái lạnh vừa rút đi để lại nó run lẩy bẩy, nó vẫn cố cất tiếng, một câu nói vọng lên theo cái bóng đang lùi xa, nhỏ bé mà rõ ràng giữa cái sân tan hoang.

"Con sẽ tìm ra cách khác," nó gọi với theo. "Cái cách không phải phá, cũng không phải chịu. Con chưa biết nó là gì. Nhưng con sẽ đi tìm. Và nếu con tìm ra, thì có lẽ ngay cả ông, kẻ bị đày mấy ngàn năm, cũng có một chỗ trong cái cách đó. Một chỗ mà ông không phải giành bằng cách hủy diệt ai cả."

Cái bóng khựng lại một thoáng, chỉ một thoáng, như thể lời của đứa trẻ vừa chạm vào một mảnh của nó mà chính nó đã quên là mình còn có. Rồi nó tiếp tục lùi lên.

"Ta hẹn ngươi ngày đó, đứa sinh giờ trống," giọng cái bóng vọng lại, xa dần, từ trên cao. "Ngươi với ta chưa xong đâu. Chúng ta chỉ mới bắt đầu."

Rồi nó tan vào mặt trăng, để lại Giao đứng giữa cái sân tan hoang, ngửa mặt nhìn lên, và trên vầng trăng rằm đang xế, cái bóng mờ mờ hình một kẻ ngồi bó gối lại hiện ra, cái bóng mà cả tuổi thơ nó vẫn ngỡ là chú Cuội hay cây đa, giờ nó biết là gì: một kẻ cô độc mấy ngàn năm, đang nhìn xuống, và đang chờ.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →