🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái bóng không ép được Giao xoay khóa, nhưng nó vẫn còn một thứ trong tay: trăm cái tên. Và nếu đêm nay nó không lấy được chiếc chìa, thì ít nhất nó sẽ mang về đủ bộ trăm họ, chờ một đứa giờ trống khác, một trăm năm nữa, hai trăm năm nữa.

"Được," cái bóng gằn. "Ngươi không chịu làm chìa đêm nay. Thì ta đợi. Ta đã đợi mấy ngàn năm, ta đợi thêm được. Nhưng ta sẽ mang trăm cái tên của ta về. Mụ Xám! Giao hàng!"

Mụ Xám, run rẩy, lóp ngóp bò dậy, lôi từ trong tráp ra một cái hộp gỗ lớn, trong đó là chín mươi chín cái lọ sứ, chín mươi chín cái tên, chín mươi chín dòng họ mà cái bóng đã gom suốt trăm năm. Chỉ còn thiếu một. Cái lọ tên con Sen, đang nằm trong tay Giao.

Và Giao hiểu, khoảnh khắc quyết định đã tới.

Nó không cứu được cả cõi. Nó không có cách nào đánh bại một kẻ mấy ngàn năm. Nhưng nó đang cầm trong tay đúng cái mảnh cuối cùng mà cái bóng cần, và nó đang đứng giữa một cái sân đầy những kẻ vừa biết mình sắp bị bán đứng. Nó không thể thắng. Nhưng nó có thể phá.

"Nhắt," nó thì thầm, khẽ tới mức chỉ hơi thở động. "Báo hiệu."

Con chuột trong nón rúc một tiếng chít dài, lảnh lót, xé qua cái sân. Đó là hiệu lệnh.

Từ mọi con hẻm quanh sân, Xóm Bị Quên ùa ra. Không phải để đánh nhau, những cái bóng mờ nhạt ấy làm sao đánh nhau được. Chúng ùa ra để làm đúng một việc mà chỉ chúng, những kẻ trong suốt lách được mọi khe, mới làm được: chúng lao vào cái hộp gỗ chín mươi chín cái lọ, và bằng tất cả cái sức tàn của những kẻ sắp tan, chúng hất tung cái hộp lên.

"Giờ, Giao!" bà Đò gào, và từ khúc sông, con đò của ông lái Đêm lao tới, ông lão đứng thẳng chống sào, và quanh ông, dòng Sông Thời bỗng cuộn lên.

Giao giơ cao cái lọ tên con Sen, và nó làm cái điều mà nó đã tính từ đầu, cái điều liều lĩnh nhất, cái điều mà chỉ một kẻ không có gì để mất mới dám làm. Nó không chạy trốn với cái lọ. Nó đập cái lọ xuống bậc đá, vỡ tan.

Cái tên con Sen thoát ra, một luồng sáng nhỏ, bay vút lên. Và cùng lúc, chín mươi chín cái lọ trong cái hộp bị Xóm Bị Quên hất tung cũng vỡ theo, chín mươi chín cái tên thoát ra, chín mươi chín luồng sáng bay lên trời đêm như một đàn đom đóm được thả.

Trăm cái tên. Trăm dòng họ. Bộ chìa khóa mà cái bóng gom suốt mấy ngàn năm để gỡ vòng. Trong một khoảnh khắc, tất cả bay tán loạn lên bầu trời rằm, mỗi cái tên tìm về một hướng, về với người chủ đã bị quên của nó, về với những cái bến mà chúng vốn thuộc về.

"KHÔNG!" Cái bóng gào lên, một tiếng gào làm rung chuyển cả cõi. Nó chồm theo những luồng sáng, cố chộp lại, nhưng trăm cái tên đã tản đi khắp bốn phương trời, không tài nào gom lại trong một đêm. Bộ chìa khóa mấy ngàn năm của nó vừa tan thành trăm mảnh, bay đi mỗi mảnh một nơi.

Trong cái khoảnh khắc trăm luồng sáng bay lên ấy, Giao thấy một cảnh mà nó sẽ không bao giờ quên. Ở rìa sân, những cái bóng của Xóm Bị Quên, những kẻ vừa dốc chút sức tàn để hất tung cái hộp, đang ngước lên nhìn trăm cái tên bay đi, và trên những gương mặt mờ nhạt ấy, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, ánh lên một thứ không phải tuyệt vọng. Vài cái tên trong trăm luồng sáng kia là của chính họ, những cái tên bị bán từ lâu, giờ được thả, đang bay về phía họ. Một cái bóng đưa tay lên, và một luồng sáng đáp xuống lòng bàn tay nó, tan vào nó, và cái bóng ấy bỗng rõ nét hẳn lên, bớt trong suốt đi, như một người vừa được trả lại một mảnh của chính mình.

Giao đứng giữa cơn hỗn loạn, ngửa mặt nhìn trăm cái tên bay lên dưới ánh trăng rằm, và dù kiệt sức, dù biết cái giá sắp phải trả, nó mỉm cười. Nó không phá được cái vòng. Nó không cứu được cả cõi. Nhưng nó vừa làm hỏng cái chìa khóa mà kẻ trên trăng cần để gỡ vòng, và nó vừa thả tự do cho trăm kẻ bị quên, không phải bằng cách áp lên họ một trật tự mới, mà bằng cách trả họ về đúng cái tên, cái chỗ, cái người vốn là của họ.

Hết Chương 55

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 56
← TrướcTiếp →