🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái dịu dàng cuối cùng rơi khỏi cái bóng như một tấm mặt nạ rơi xuống đất, và cái lộ ra bên dưới khiến cả bến Tý gào lên trong kinh hoàng.

Cái bóng phình to. Nó trùm cả cái sân, cả cái chợ, dâng lên che kín vầng trăng, và cái lạnh của nó biến thành một thứ gì đó sắc như dao, ép xuống làm nứt cả những bậc đá của bến. Hai cái tai dài trên đỉnh bóng vươn ra như hai lưỡi hái.

"Mấy ngàn năm," giọng nó gầm lên, không còn dịu, chỉ còn cơn thịnh nộ của một vết thương không bao giờ lành. "Mấy ngàn năm ta chờ một chiếc chìa. Mấy ngàn năm ta gom từng cái tên, chịu đựng từng đêm cô độc trên cái mặt trăng chết chóc đó, chỉ để chờ cái đêm này. Và giờ chiếc chìa của ta đứng đây, ngay trước mặt ta, lại lên lớp cho ta về tự do? Một đứa trẻ ranh không tên không họ dám từ chối thứ mà cả mấy ngàn năm ta khao khát?"

"Con từ chối." Giao đứng vững, dù cái lạnh đang cắt vào da thịt nó. "Và ông không ép được con. Ông biết mà. Chiếc chìa phải tự xoay. Ông có thể bắt con, giam con, hành con mấy ngàn năm như ông đã bị hành. Nhưng ông không thể tự tay xoay con được. Cái đó, con quyết. Không phải ông."

Giao đứng thẳng dưới cơn thịnh nộ ấy, và điều lạ lùng là nó không còn sợ nữa. Cái lạnh đang cắt vào da thịt nó, cái bóng đang trùm cả trời trên đầu nó, cả cái sân đang gào thét kinh hoàng quanh nó. Vậy mà giữa tất cả, nó thấy lòng mình lặng như mặt nước không vong. Vì nó vừa hiểu ra một điều: một kẻ phải gào lên để dọa, là một kẻ đã hết cách dụ. Cơn thịnh nộ của cái bóng không phải sức mạnh. Nó là sự bất lực. Cái bóng có thể nghiền nát cả bến Tý, nhưng cái duy nhất nó cần, sự tự nguyện của chiếc chìa, thì nó không cách nào cướp được.

Cái bóng gào lên, một tiếng gào không thành tiếng mà rung chuyển cả lòng bến, và Giao biết nó vừa nói trúng cái chỗ bất lực nhất của kẻ thù. Đó là lý do cái bóng phải dụ dỗ, phải hứa hẹn, phải chìa ra một mái nhà. Vì ép thì nó không ép được. Chiếc chìa vô-họ chỉ có giá trị khi nó tự nguyện xoay. Một đứa trẻ ngoan cố từ chối, thì cả sức mạnh mấy ngàn năm của kẻ trên trăng cũng vô dụng.

"Ngươi tưởng ngươi khôn lắm," cái bóng rít, và giọng nó chợt hạ xuống, hiểm độc. "Ngươi tưởng ngươi hiểu hết. Nhưng ngươi có biết vì sao ngươi lại lọt tới được cái bến này an toàn suốt mười bốn năm không? Ngươi có biết ai đã giấu ngươi khỏi mắt ta không?"

Giao khựng lại. "Bà Đò..."

"Hỏi mụ lái đò của ngươi xem," cái bóng cười, một tiếng cười lạnh buốt. "Hỏi mụ, mụ đã mất ai vào tay ta năm xưa. Hỏi mụ, vì sao một lái đò đã giải nghệ, đã thề không dính vào cõi âm, lại chịu nuôi một đứa giờ trống suốt mười bốn năm. Hỏi mụ, cái đêm giao thừa mụ vớt ngươi lên, có thật là tình cờ không. Có nhiều thứ về chính ngươi mà ngươi chưa biết, đứa sinh giờ trống ạ. Và cái ngày ngươi biết hết, ngươi sẽ hiểu rằng ngươi với ta dính vào nhau còn sâu hơn ngươi tưởng rất nhiều."

Từ trong bóng tối, Giao nghe tiếng bà Đò hít vào một hơi sắc, và cái im lặng của bà sau đó nặng hơn mọi lời. Nó muốn quay lại nhìn bà, muốn hỏi, nhưng nó biết đây không phải lúc. Cái bóng đang cố gieo vào lòng nó sự nghi ngờ, cố tách nó khỏi người thân duy nhất, đúng vào lúc nó cần vững nhất.

"Ông muốn con nghi bà Đò," Giao nói, ép giọng mình khỏi run. "Con sẽ hỏi bà. Nhưng con sẽ hỏi bà, không phải ông. Vì bà đã nuôi con mười bốn năm, còn ông thì đang cố dùng con làm chìa. Dù bà có giấu con điều gì, con vẫn tin bà hơn tin một kẻ vừa lột mặt nạ để dọa con. Ông không chia rẽ được con với bà đâu."

Cái bóng lặng đi, và trong cái lặng ấy có cả một sự cay đắng của kẻ vừa chơi lá bài cuối cùng mà không ăn.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →