"Con sẽ không xoay cái khóa cho ông," Giao nói, và cái câu ấy, dù nói khẽ, vang khắp cái sân lặng phắc như một tiếng chuông.
Cái bóng bất động một lúc. Rồi cái giọng dịu dàng của nó tan đi, để lộ thứ nằm dưới, một thứ già nua, mệt mỏi, và lạnh hơn cả cái lạnh nó mang tới.
"Ngươi từ chối ta." Không phải câu hỏi. "Ngươi, kẻ giống ta nhất trong cả cõi, kẻ mà ta đã chờ mấy ngàn năm, cũng quay lưng với ta. Như tất cả bọn chúng."
"Con không quay lưng với ông." Giao lắc đầu. "Con hiểu ông. Con thật lòng hiểu. Nếu con bị người ta bôi tên khỏi mọi cuốn sổ, đặt kẻ khác vào chỗ con, bắt cả thế gian tin con chưa từng có, thì con cũng sẽ hận tới mức muốn đốt sạch tất cả. Con không trách ông vì cơn hận đó. Nhưng con sẽ không làm chiếc chìa cho ông. Và ông biết vì sao không?"
Giao bước tới một bước, về phía cái bóng khổng lồ, một đứa trẻ nhỏ bé tiến về phía một nỗi kinh hoàng mấy ngàn năm.
"Vì cái duy nhất con có, cái làm con là con, là con không thuộc về ai cả. Không bến nào nhận con. Không con giáp nào che con. Không cái sổ nào biên con. Cả đời con tưởng đó là lời nguyền. Nhưng giờ con hiểu, đó là cái tự do mà không một ai trong cõi này có được. Con là kẻ duy nhất không bị ai quản. Kể cả ông, kẻ mấy ngàn năm khao khát được không ai quản, cũng đang bị quản, bởi chính cơn hận của mình. Còn con thì tự do. Và nếu con để ông dùng con làm chìa, thì con vứt bỏ cái tự do đó. Con biến mình thành công cụ của ông. Con thành một thứ bị sở hữu. Chính cái điều mà cả con lẫn ông đều ghê tởm nhất."
Cả cái sân nín thở. Ngay cả cái bóng cũng lặng đi, như thể lời của đứa trẻ vừa chạm vào một chỗ nào đó rất sâu, một chỗ mà mấy ngàn năm cô độc chưa từng có ai chạm tới. Trong cái lặng ấy, Giao mơ hồ cảm thấy, dưới lớp thịnh nộ và khát khao, cái bóng cũng từng có lúc mơ về một thứ tự do không phải trả bằng máu của kẻ khác, chỉ là nó đã để cơn hận mấy ngàn năm chôn vùi cái mơ ấy quá sâu.
"Ông muốn con thuộc về ông, để con thôi cô đơn," Giao nói tiếp, và giọng nó dịu lại, gần như thương xót. "Nhưng thuộc về một kẻ, dù kẻ đó có thương con, có nhớ con, thì cũng là bị sở hữu. Con thà làm một khoảng trống tự do, không ai nhớ, còn hơn làm một chiếc chìa được cất kỹ trong túi một kẻ khác. Vì một khoảng trống tự do thì vẫn là chính nó. Còn một chiếc chìa, dù được nâng niu tới đâu, cũng chỉ là một món đồ."
"Vậy ngươi chọn cái vòng?" Cái bóng gằn, cơn giận bắt đầu dâng. "Ngươi chọn cái cũi đã nhốt cả cõi, đã bỏ quên ngươi cả đời? Ngươi bênh vực cái trật tự đã đối xử với ngươi như rác?"
Giao nghĩ tới bà Đò, kẻ đã bỏ nghề lái đò của cõi để phản đối một sự bất công, nhưng cách phản đối của bà là lặng lẽ rút lui, chôn mình làm một mụ già chèo đò, chịu đựng. Nó nghĩ tới cái bóng, kẻ phản đối bất công bằng cách muốn đốt sạch tất cả. Một kẻ chọn chịu, một kẻ chọn phá. Và nó, đứng giữa hai người, lần đầu tiên ngờ rằng có lẽ cả hai đều chưa phải là câu trả lời đúng.
"Không." Giao lắc đầu, và đây là điều nó đã ngẫm suốt cả cuộc hành trình, điều nó chưa gọi được tên cho tới đúng khoảnh khắc này. "Con không chọn cái vòng. Cái vòng bất công, con biết. Nó nhốt người ta vào những cái phận họ không được chọn, trong nhờ đục chịu. Nó cần phải đổi. Nhưng đổi nó không có nghĩa là đập nát nó rồi bắt cả cõi trả giá. Cũng không có nghĩa là cúi đầu chịu đựng nó. Con tin có một cách khác. Một cách không phải phá, cũng không phải chịu. Con chưa biết cách đó là gì. Con còn nhỏ, con còn ngu, con chưa tìm ra. Nhưng con biết chắc một điều: cách của ông không phải nó. Cách của ông chỉ là đổi một kẻ cai trị lấy một kẻ cai trị. Và con sẽ không tiếp tay cho việc đó, dù nó có được gói trong cái lời hứa đẹp đẽ tới đâu."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 54 →