🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái lạnh tới trước. Rồi cái tối. Rồi cả cái sân bến Tý, vừa nãy còn sôi sục, chết lặng trong một nỗi kinh hoàng mà Giao cảm thấy thấm vào tận xương.

Vầng trăng rằm trên cao bị che khuất, và từ chỗ nó vừa đứng, một cái bóng đổ xuống. Không phải một hình người. Không phải một con vật. Chỉ là một cái bóng dài, mảnh, đổ từ trên trời xuống mặt sân như bóng của một kẻ khổng lồ đang ngồi trên mặt trăng chiếu xuống. Trên đỉnh cái bóng, hai vệt dài vươn lên, hai cái tai. Và từ nó tỏa ra cái hơi lạnh của một nơi không có thời gian, một nơi bị bỏ quên còn lâu hơn cả Giao, lâu hơn cả nỗi cô đơn mà nó từng biết.

Cả cái bến rạp mình. Chuột tinh nằm bẹp, vong lạc quỳ mọp, ngay cả mụ Xám cũng ngã dúi xuống sạp, run lẩy bẩy. Từ trên cái bệ giấu dưới lòng bến, Giao cảm thấy cả ông Cả, con chuột tổ khổng lồ, cũng đang nín thở.

Chỉ có Giao vẫn đứng.

Quanh nó, cả cái sân như một bức tranh bị đóng băng: những cái bóng quỳ rạp, những con chuột tinh dán mình xuống đất, những ngọn đèn lồng xanh run rẩy như sắp tắt trước cái hơi lạnh từ trên cao dội xuống. Cái tối mà cái bóng mang theo không giống bóng đêm thường. Nó là một thứ tối đặc, nuốt cả ánh sáng, nuốt cả âm thanh, khiến tiếng nước dưới bến, tiếng thở của cả một đám đông, đều tắt ngấm. Đứng giữa cái tối ấy, Giao có cảm giác cả cõi vừa bị ai đó bịt miệng.

Nó không đứng vì gan dạ. Nó đứng vì một lý do lạ lùng: cái hơi lạnh khủng khiếp đang trùm cả bến, cái hơi làm mọi sinh linh rạp xuống, lại không chạm được vào nó. Cái lạnh ấy là cái lạnh của sự bị bỏ quên, của cái trống. Mà Giao thì đã sống trong cái trống cả đời. Với cả bến, cái bóng là một nỗi kinh hoàng xa lạ. Với Giao, nó giống như một thứ nó đã quen thuộc từ lâu, chỉ là lớn hơn, sâu hơn, buồn hơn.

Cái bóng khẽ chuyển động, và một giọng nói vang lên. Không qua tai. Nó vang thẳng trong đầu Giao, khàn, chậm, và trĩu một nỗi buồn mấy ngàn năm.

"Ta tới nhận trăm cái tên của ta."

Mụ Xám lắp bắp từ dưới sạp: "Bẩm... bẩm ngài... có chuyện... thằng nhóc nó..."

"Ta thấy rồi." Cái bóng không thèm nhìn mụ. Cả cái bóng đang hướng về một chỗ duy nhất: Giao. "Ta thấy hết. Ta ngồi trên cao, ta nhìn xuống cái sân này từ lúc thằng bé bước ra. Ta nghe nó nói cho cả bến biết ta gom trăm họ để làm gì. Ta nhìn nó lật mụ, đoạt cái tên con nhỏ Sen." Giọng cái bóng chậm lại, và trong nó có một thứ Giao không ngờ: không phải giận. Là một sự chăm chú gần như dịu dàng. "Một đứa trẻ trần trụi, không tên, không họ, không phận, mà lật được cả một cái bến bằng mưu. Ta đã chờ ngươi lâu lắm rồi, đứa sinh giờ trống. Nhưng ta không ngờ, khi cuối cùng ngươi xuất hiện, ngươi lại sáng tới thế."

Cái giọng ấy len vào đầu Giao, và điều đáng sợ là nó không hung dữ. Nó ấm. Nó dịu. Nó nói với Giao như một kẻ đã quen biết nó từ lâu, như một người thân vừa tìm lại được sau nhiều năm xa cách. Và chính cái ấm áp ấy mới là thứ nguy hiểm nhất, vì cả đời Giao chưa từng có ai nói với nó bằng cái giọng như thế, cái giọng của một kẻ thật sự thấy nó, thật sự chờ nó.

Giao siết chặt cái lọ tên Sen trong tay, và siết cả viên sỏi của Mực trong túi áo, lấy hai thứ ấy làm neo.

"Ông là kẻ trên trăng," nó nói, cố giữ giọng khỏi run. "Kẻ bị xóa khỏi sổ. Con thứ mười ba."

"Người ta gọi ta bằng nhiều cái tên, hồi ta còn có tên." Cái bóng cúi xuống, gần Giao hơn, và cái lạnh đặc lại quanh nó. "Nhưng đã lâu lắm rồi không ai gọi ta bằng cái tên thật. Cả mấy ngàn năm. Ngươi biết cảm giác đó không, đứa sinh giờ trống? Cảm giác cả một cõi cố tình quên mất tên mình? Cố tình bôi mình khỏi mọi cuốn sổ, mọi câu chuyện, để làm như mình chưa từng tồn tại?" Nó ngừng, rồi nói khẽ, và câu ấy đâm thẳng vào tim Giao. "Ngươi biết chứ. Ta biết ngươi biết. Vì đó chính là cái ngươi đã sống, từ ngày ngươi sinh ra. Ngươi và ta, nhóc à, là hai kẻ giống nhau nhất trong cả cõi này."

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →