Mụ Xám nhìn Giao, và Giao thấy trong cặp mắt sau kính của mụ hai thứ đang giằng nhau: lòng tham của một kẻ buôn, và nỗi sợ của một kẻ vừa nhận ra mình đang ngồi trên đống lửa.
Lòng tham thắng trước. "Bí mật về việc ngươi là ai," mụ lẩm bẩm, cái lưỡi liếm mép. "Về việc ngươi làm được gì cho cái vòng. Nếu niêm được cái đó vào lọ... thì đúng, nó đáng giá hơn cả trăm cái tên. Khách lớn sẽ trả bất cứ giá nào. Ta sẽ giàu nứt đố đổ vách..."
"Đừng, mụ Xám!"
Tiếng hét vang lên từ trong đám đông, và không phải một tiếng. Cả cái sân bỗng chuyển từ hoảng loạn sang giận dữ, và cơn giận ấy quay về phía mụ Xám.
"Mụ điên à!" một con chuột tinh già gào lên. "Thằng nhóc vừa nói khách lớn gom trăm họ để phá sập cái vòng, phá sập bến của tụi ta! Giờ mụ định niêm cái bí mật giúp lão làm chuyện đó vào lọ, rồi bán cho chính lão à? Mụ định tiếp tay giết cả bến để đổi lấy mớ bạc à?"
"Đừng bán cái đó cho lão!"
"Mụ mà làm thế thì tụi tao đốt cái sạp của mụ!"
Cả cái sân sôi lên. Những cái bóng, những con chuột tinh, cả cái bến vừa hiểu ra mình sắp bị bán đứng, giờ dồn hết cơn phẫn nộ vào mụ Xám, kẻ đang cầm trong tay chính cái công cụ hủy diệt họ. Mụ Xám co rúm trên sạp, cặp kính lệch đi, nhận ra quá muộn rằng cái bí mật béo bở kia là một cục than hồng: cầm vào là cháy tay, mà cả bến đang nhìn.
Và đó chính là nước cờ tẩy của Giao.
Nó chưa bao giờ thật sự định bán cái bí mật về mình. Nó biết, ngay từ đầu, rằng chỉ cần nó nói ra cái bí mật ấy đáng giá thế nào, thì lòng tham của mụ Xám sẽ trỗi dậy, và cùng lúc, cả cái bến vừa được cảnh báo sẽ không cho phép mụ chạm vào nó. Nó đặt mụ Xám vào giữa lòng tham của chính mụ và cơn giận của cả bến. Mụ không thể nhận cái bí mật đó, vì nhận là chết. Nhưng từ chối nó, thì mụ mất cái cớ để đòi giá cao.
"Vậy thì," Giao nói, giọng vang rõ giữa cơn hỗn loạn, đâm thẳng vào cái thế kẹt của mụ Xám, "bà không dám nhận cái bí mật của tôi, vì cả bến không cho. Tôi hiểu. Vậy tôi rút lại lời đề nghị đó. Tôi sẽ không bán cho bà cái nặng bằng trăm cái tên nữa. Vì bà không đủ sức mà cầm."
Mụ Xám há hốc miệng, vừa nhẹ nhõm vừa tức tối, không hiểu thằng nhóc đang giở trò gì.
"Tôi chỉ chuộc lại đúng một cái tên nhỏ," Giao nói tiếp, và giờ giọng nó dịu hẳn, hợp lý tới mức không ai cãi được. "Cái tên con Sen. Một đứa con gái làng chài. Một cái tên tầm thường, một dòng họ tầm thường, chẳng đáng gì với cả cái bến này. Không phải trăm cái tên. Chỉ một. Và cho một cái tên nhỏ như thế, thì cái giá cũng phải nhỏ theo. Tôi sẽ trả bà một mẩu đời của tôi, niêm vào lọ, đưa vào chợ, đúng luật. Một mẩu ký ức của một đứa sinh giờ trống, thứ mà cả bến này chưa từng có. Đủ để chuộc một cái tên con nít. Bà nhận, hay bà muốn giữ cái lọ vành trăng lại để đêm nay giao cho khách lớn, trước mặt cả cái bến đang muốn đốt sạp bà?"
Cái bẫy khép trọn. Giao đã tháo cái giá "trăm cái tên" xuống thành "một cái tên con nít", một cái giá hợp lý mà mụ Xám không thể đòi hơn. Và mụ chỉ còn hai đường: nhận một mẩu ký ức của Giao rồi giao cái lọ, hay ôm cái lọ lại để đêm nay đưa cho khách lớn, ngay giữa một cái sân đang sôi sục căm thù kẻ trên trăng.
Mụ Xám nhìn quanh, nhìn đám đông đang gầm gừ, nhìn thằng nhóc đứng bình thản giữa sân, và mụ hiểu mình đã thua. Không phải thua vì thằng nhóc mạnh hơn. Thua vì nó đã biến cả cái sân, cả cái luật của bến, cả lòng tham của chính mụ, thành những sợi dây trói mụ lại.
"Được," mụ rít qua kẽ răng, hai chữ nghe như hai nhát dao cứa vào chính mụ. "Một mẩu ký ức của ngươi. Đổi cái lọ tên con Sen. Ta nhận."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →