🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Câu nói của Giao khiến mụ Xám tái mặt, và khắp sân, đám đông nhích lại gần hơn, những đôi tai của cả một cái bến chuyên nghề nghe lén dỏng lên.

"Ngươi... ngươi nói bậy!" Mụ Xám rít, nhưng giọng mụ đã lạc đi. "Trăm cái tên là hàng của khách lớn. Lão mua để làm gì là việc của lão, ta chỉ là kẻ bán. Ngươi biết cái gì mà nói!"

"Bà không biết à?" Giao ngạc nhiên một cách rất thật, và cái ngạc nhiên đó còn lợi hại hơn mọi lời khẳng định. "Bà bán trăm cái tên cho khách lớn suốt bao năm nay, mà bà không biết lão gom chúng để làm gì? Bà tưởng lão trả giá cao chỉ để sưu tầm mấy cái tên vụn vặt của những kẻ bị đời quên à? Một kẻ đã có cả thời gian của vũ trụ, mà đi bỏ ra cả gia tài gom trăm cái tên bỏ đi, chỉ để chơi thôi sao?"

Đám đông bắt đầu rì rầm. Câu hỏi ấy, một khi được nói ra, cắm vào đầu mọi kẻ đang đứng đó. Đúng vậy. Vì sao? Vì sao khách lớn thèm trăm cái tên tới thế? Chưa ai từng nghĩ tới. Chưa ai dám nghĩ tới. Và giờ, một đứa trẻ trần trụi vừa nói toạc ra cái câu hỏi mà cả bến đã cố tình không hỏi.

"Ta không cần biết!" Mụ Xám gào. "Ta bán hàng lấy tiền, chuyện của khách là chuyện của khách!"

"Nhưng cả bến thì cần biết." Giao quay người, không nói với mụ Xám nữa, mà nói với đám đông. "Các người có biết trăm cái tên kia là gì không? Tôi sẽ nói. Đó là món tôi trả để chuộc tên con Sen, và đó là món nặng bằng cả trăm cái tên, đúng như bà Xám đòi. Nghe cho kỹ đây."

Nó hít một hơi, và giữa cái sân lặng phắc, dưới vầng trăng tròn, nó nói ra cái sự thật mà nó đã hiểu trong kho của ông Cả.

"Trăm cái tên khách lớn gom không phải trăm cái tên bất kỳ. Mỗi cái là một họ khác nhau. Lão đang gom cho đủ một bộ trăm họ. Bách tính. Trăm dòng họ của loài người. Và các người có biết trăm họ ấy là gì không? Đó là cái khóa. Cái khóa neo giữ cả cái vòng mười hai bến này. Trăm dòng họ, buộc vào mười hai bến, giữ cho cái vòng đóng kín, giữ cho thời gian quay đều, giữ cho các người, tất cả các người ở đây, có một bến để thuộc về."

Cái sân chết lặng. Rồi tiếng xì xào nổi lên, mỗi lúc một to, hoảng hốt.

"Khách lớn gom đủ trăm họ để làm gì?" Giao cao giọng, át cả tiếng xì xào. "Để gỡ tung cái khóa. Để tháo cả cái vòng. Lão là kẻ bị đày ra ngoài vòng mười hai bến, các người biết mà, cái bóng trên trăng, kẻ ngoài lịch. Lão gom trăm họ để phá sập cái vòng đã ruồng bỏ lão. Và khi cái vòng vỡ, thì mười hai bến này, cả bến Tý của các người, sẽ tan. Các người sẽ mất bến. Mất chỗ đứng. Mất cái neo giữ mình trong cõi. Các người nghĩ khách lớn trả giá cao vì lão hào phóng à? Không. Lão đang mua từng viên gạch của cái nhà mà chính các người đang đứng, để một ngày lão giật sập nó."

Sự im lặng vỡ ra thành hỗn loạn. Chuột tinh gào lên, vong lạc nhớn nhác, cả cái sân rúng động. Mụ Xám đứng chôn chân trên sạp, mặt trắng bệch, vì mụ hiểu ra, muộn màng, rằng mụ đã tiếp tay bán đi từng mảnh cái nền mà chính mụ đang sống.

Và Giao đứng giữa cơn hỗn loạn ấy, bình tĩnh, vì mọi thứ đang diễn ra đúng như nó tính. Nó biết một bí mật, tự nó, chẳng có sức nặng gì. Sức nặng của một bí mật nằm ở chỗ nó chạm tới ai. Cái sự thật về bách tính, với một kẻ ngoài cuộc thì chỉ là chuyện lạ; nhưng với cả một cái bến sắp bị giật sập nền móng, thì nó nặng hơn cả ngàn cái tên. Nó vừa trả cho cả bến một sự thật nặng bằng trăm cái tên. Nó vừa biến cả cái sân này, từ chỗ chờ xem khách lớn nhận hàng, thành một đám đông vừa nhận ra mình sắp bị phản bội. Và trong cơn hỗn loạn đó, cái quyền lực của mụ Xám, của cả cuộc giao dịch, đang tan ra từng mảnh.

"Giờ thì, bà Xám," Giao quay lại, giọng vang rõ giữa tiếng ồn. "Tôi đã trả cái giá bà đòi. Một thứ nặng bằng trăm cái tên. Theo luật bến Tý, bà phải giao cái tôi chuộc. Đưa tôi cái lọ tên con Sen."

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →