Đêm rằm, vầng trăng tròn vành vạnh treo trên sông, và cái ánh trăng ấy, thay vì làm dịu đi, lại khiến cả bến Tý sáng lên một thứ ánh lạnh lẽo báo điềm.
Giao đứng trên con đò của bà Đò, nhìn bến Tý từ giữa dòng, và nó chưa từng thấy cái bến này đông tới thế. Đêm rằm không phải đêm không vong. Cái vòng thời gian đã khép lại, trăng tròn, luật bến trở lại đầy đủ và nghiêm ngặt. Nhưng chính vì thế, cả bến kéo ra, vì đêm rằm là đêm khách lớn tới nhận hàng, đêm của cuộc giao dịch lớn nhất mà bến Chuột từng chứng kiến.
Khắp chợ ngầm, đèn lồng xanh thắp sáng trưng. Dân bến chen chúc, chuột tinh, vong lạc, những cái bóng khoác áo dài, tất cả đổ về cái sân rộng trước sạp mụ Xám, nơi đêm nay sẽ diễn ra cuộc trao trăm cái tên. Không khí đặc quánh, căng như dây đàn sắp đứt. Ai cũng biết có chuyện lớn sắp xảy ra, dù ít kẻ biết chính xác là chuyện gì.
Giao nhìn cái sân ấy hồi lâu, và trong lòng nó dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Đây là nơi cách đây chưa lâu nó còn là một đứa trẻ run rẩy lần đầu lạc xuống bến, bị tuần đinh rượt, phải nhờ ông lái Đêm cứu. Giờ nó sắp bước ra giữa chính cái sân ấy, một mình, để đòi lại cái mà cả một thế lực mấy ngàn năm đang thèm khát. Nó nghĩ tới con đường đã đi: con chuột biết nói, con Sen đang tan, cái xóm những kẻ bị quên, thằng Mực và viên sỏi cuối cùng. Từng bước một, cái đứa cả đời cúi đầu lùi vào góc đã đi tới đây, tới cái đêm mà nó sẽ phải ngẩng đầu giữa cả cõi.
"Nhớ kế chưa," bà Đò nói khẽ, chống sào giữ đò. "Con ra giữa sân, đòi chuộc công khai. Ba thế lực đều phải giữ con sống, đó là khiên của con. Nhưng khiên đó chỉ bền chừng nào cả ba còn tin con có ích cho chúng. Con mà để lộ ra con định phá, thì khiên vỡ ngay. Nên con phải nhanh. Đòi được lọ tên con Sen rồi thì rút liền, trước khi cái bóng kịp hiểu ra con đang chơi trò gì."
"Con nhớ." Giao siết viên sỏi của Mực trong túi áo, lấy nó làm điểm tựa. "Còn Xóm Bị Quên?"
"Đã bố trí quanh sân, trong các hẻm, chờ hiệu của con." Nhắt đáp từ trong nón. "Ông lái Đêm giữ khúc sông, sẵn sàng mở lối thoát. Bà Đò giữ đò. Mọi người vào vị trí cả rồi. Chỉ chờ mày."
Giao gật, hít một hơi thật sâu. Nó nhìn lên vầng trăng tròn, và trong một thoáng, nó tự hỏi cái kẻ đang ngồi trên đó, kẻ bị đày, kẻ cô độc mấy ngàn năm, lúc này có đang nhìn xuống cái sân bến Tý hay không, có biết đêm nay chiếc chìa nó chờ suốt mấy ngàn năm sẽ tự bước ra giữa ánh đèn hay không.
"Một điều nữa," bà Đò nói, và giọng bà chùng xuống, nghiêm hơn bao giờ hết. "Nếu mọi chuyện hỏng, nếu cái bóng bắt được con, thì con nhớ điều này. Con là chiếc chìa. Chừng nào con còn từ chối xoay, thì cái khóa còn nguyên. Nó có thể bắt con, ép con, dụ con. Nhưng nó không thể tự xoay con được. Cái chìa phải tự nguyện, hoặc ít nhất phải chịu xoay. Đó là chỗ yếu duy nhất của nó, và là chỗ mạnh cuối cùng của con. Dù chuyện gì xảy ra, con đừng bao giờ chịu xoay. Nghe chưa?"
Giao nhìn bà, và trong ánh trăng, nó thấy trên gương mặt lái đò cũ ấy tất cả nỗi sợ và tình thương mà bà đã giấu suốt mười bốn năm.
"Con nghe rồi, bà," nó nói khẽ.
Rồi con đò lặng lẽ cập vào một bậc đá khuất ở rìa bến. Giao bước lên, một mình, đi về phía cái sân sáng đèn, về phía đám đông đang chờ đợi, về phía cuộc giao dịch lớn nhất của bến Chuột. Nó không có phép. Không có tên. Không có họ. Không có một thứ vũ khí nào mà cái cõi này coi là vũ khí. Nó chỉ có một cái đầu đã tính kỹ, một trái tim đang đau vì Mực, một viên sỏi trong túi áo, và cái sự thật kỳ lạ rằng nó là kẻ mà đêm nay cả cõi đều thèm khát.
Nó bước vào giữa sân, giữa ánh đèn xanh, giữa hàng trăm con mắt của cõi âm, và cất tiếng, một giọng trẻ con vang lên trong trẻo giữa cái không khí đặc quánh của bến Tý.
"Tôi tới chuộc một cái tên."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →