Đêm không vong thứ hai, khi Giao đã gần như buông xuôi trong góc kho, một tiếng động rất khẽ vang lên từ khe hở dưới chân vách, và một cái mũi chuột thò vào.
"Nhắt!" Giao suýt kêu lên, vội bịt miệng.
"Suỵt, đồ ngu." Con chuột chui hẳn vào, bộ lông xơ xác, một tai rách. "Tao tìm mày muốn gãy chân. Cái kho này chôn sâu dưới lòng bến, tao phải mò theo đường ống thoát nước cả đêm mới lần ra."
"Mực, Xóm Bị Quên... họ sao rồi?" Giao hỏi gấp. "Mụ Xám có thả họ không?"
"Có. Mụ giữ lời, vì với mụ mấy cái bóng đó vô giá trị, bắt làm gì cho tốn lưới." Nhắt leo lên vai nó. "Nhưng nghe đây, tụi nó không chịu bỏ mày. Bà Đò đang chờ ngoài kia. Bả tìm ra một lối cũ, lối của lái đò, dẫn từ dòng sông vào tận cái kho này. Lối đó chỉ mở được mấy đêm không vong, khi ranh giới mỏng. Bả bảo đêm nay là cơ hội. Còn Mực..." Con chuột ngừng một nhịp. "Mực đòi đi đầu. Nó bảo mày bị bắt là vì cứu nó, nên nó phải là đứa dẫn đường cứu mày."
Giao thấy cổ họng nghẹn lại. Nó theo Nhắt bò qua khe hở, luồn vào một đường ống ẩm thấp tối om. Và ở cuối đường ống, nơi nước sông rỉ vào, đã có những cái bóng chờ sẵn. Mực đứng đầu, mờ nhạt nhưng đôi mắt sáng quyết. Sau lưng nó là mấy cái bóng Xóm Bị Quên gan lì nhất. Và xa hơn, trên mặt nước đen trong một cái hang ngầm, con đò của bà Đò đang đợi, bà đứng chống sào, dáng thẳng của một lái đò cũ.
"Nhanh," bà Đò rít khẽ. "Lối này chỉ mở tới cạn giờ Tý. Trễ là kẹt cả lũ trong lòng bến, không ai ra được."
Cả nhóm men theo mép nước ngầm, Mực dẫn đường, luồn qua những khe mà chỉ những cái bóng trong suốt mới biết. Giao bám sát, tim đập rộn.
Trên đường đi, Mực ghé sát nó, giọng đứt quãng nhưng nhẹ nhõm lạ thường. "Mày biết không, mấy chục năm nay tao chưa từng làm được cái gì cho ra hồn. Chỉ ngồi đếm sỏi, chờ mờ. Đêm nay là lần đầu tao thấy mình có ích. Dẫn đường cứu một đứa. Cảm giác lạ lắm, Giao à. Như thể tao vẫn còn là một người, chứ không phải một cái bóng chờ tan." Giao định đáp, nhưng Mực đã lắc đầu, cười. "Đừng nói gì. Cứ đi cho nhanh. Kể chuyện để dành lúc ra khỏi đây rồi kể."
Đã gần tới con đò. Đã gần thoát.
Nhưng đúng lúc ấy, cả cái hang ngầm rung lên, và từ trên cao, giọng ông Cả vọng xuống, trầm và lạnh, không giận dữ mà chỉ thất vọng.
"Ta đã bảo trốn khỏi kho này thì có mọc cánh cũng chịu. Nhưng ta quên mất, có một mụ lái đò cũ biết những lối mà ta tưởng đã bịt từ lâu." Đôi mắt đỏ khổng lồ hiện ra trong bóng tối cuối hang. "Tuần đinh! Chặn lối nước! Đừng để chiếc chìa của ta trôi mất!"
Từ mọi khe hở, tuần đinh túa ra, đèn lồng đỏ loang loáng, lưới tối vung lên. Số tuần đinh đêm nay đông gấp mấy lần thường lệ, như thể ông Cả đã dốc cả cái bến ra để giữ bằng được chiếc chìa của mình. Cái hang ngầm chật hẹp, không còn chỗ vòng vèo như trên chợ. Cả nhóm bị dồn về phía con đò, mà giữa họ với con đò là một quãng nước trống, phơi ra dưới ánh đèn tuần đinh.
"Chạy ra đò!" bà Đò hét, chống sào lao tới đón. "Ta giữ lối!"
Giao chạy. Nhưng một tấm lưới tối bổ xuống, ngay trước mặt nó, chặn đường. Rồi tấm thứ hai. Nó khựng lại, và trong khoảnh khắc ấy, nó biết mình sẽ không kịp. Tuần đinh đã bủa gần kín. Nó lại sắp bị bắt, và lần này thì không còn ai để mặc cả.
Đúng lúc đó, một cái bóng lao vụt qua nó.
Mực. Thằng Mực lao thẳng vào giữa đám tuần đinh, giữa những tấm lưới đang bổ xuống, và nó làm cái điều mà chỉ một cái bóng gần như trong suốt mới làm được: nó lách vào chính giữa mắt lưới, banh chúng ra bằng cả cái thân mờ nhạt của mình, tạo một khe hở giữa vòng vây.
"Chạy đi, Giao!" nó gào, giọng đứt quãng mà lần này vang rõ hơn bao giờ hết. "Ra đò! Nhanh!"
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →