🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ông Cả để Giao ngồi trong một góc gian sảnh kho, không xích, không trói, vì như lão nói, một đứa không mùi thì xích cũng bằng thừa, mà trốn khỏi cái kho sâu dưới lòng bến này thì có mọc cánh cũng chịu.

"Ngươi ngồi đó, nghĩ cho kỹ," ông Cả bảo. "Tới rằm ta mới quyết định giao ngươi cho lão trên trăng hay giữ ngươi lại. Còn mấy đêm. Trong lúc đó, ngươi cứ ngồi mà ngẫm xem, một đứa không họ, không tên, không phận như ngươi, rốt cuộc quý ở chỗ nào."

Không họ. Câu đó cứ vang trong đầu Giao. Ông Cả nói mỗi cái tên kẻ trên trăng gom là một họ khác nhau, gom cho đủ một bộ trăm họ. Còn nó, ông Cả vừa nhắc, là đứa không họ.

Ngồi trong góc kho, giữa hàng vạn cuộn giấy, Giao bắt đầu ghép các mảnh lại, và bức tranh hiện ra khiến nó lạnh toát.

Nó bò lại gần một vách kho, nơi có những cuộn giấy cũ nhất, ám bụi dày nhất. Nhắt đã dạy nó chút ít về cách cõi này ghi chép. Nó rút một cuộn ra, mở. Đó là một bản kê, ghi tên những dòng họ, và bên cạnh mỗi họ là một cái bến. Họ này thuộc bến Tý, họ kia thuộc bến Sửu, họ nọ thuộc bến Dần. Cả trăm dòng họ của loài người, mỗi họ được buộc vào một bến, như trăm sợi dây neo một con thuyền.

Và Giao hiểu ra.

Cái vòng mười hai bến không tự nó đứng vững. Nó được neo lại bằng loài người. Trăm dòng họ, buộc vào mười hai bến, giữ cho cái vòng đóng kín, giữ cho thời gian quay đều. Bách tính, trăm họ, chính là cái khóa giữ cả cái vòng. Chừng nào trăm họ còn neo chắc vào bến của mình, thì cái vòng còn vững, và kẻ bị đày ra ngoài vòng như kẻ trên trăng thì vĩnh viễn không quay lại được.

Nhưng nếu có kẻ gom được cả trăm họ ấy về một mối, tách chúng khỏi bến, nắm chúng trong tay...

"Thì gỡ được cái vòng," Giao thì thầm, tay run lên. "Kẻ trên trăng không gom trăm cái tên để trả thù vặt. Lão gom đủ trăm họ để gỡ tung cái vòng đã đày lão. Lão muốn tháo cả cái khóa. Lão muốn phá sập trật tự mười hai bến, để một kẻ ngoài vòng như lão có thể quay vào."

Nó ngồi bệt xuống, choáng váng trước cái quy mô của điều nó vừa hiểu. Nó tưởng nó đang đi cứu một đứa bạn bị bán tên. Hóa ra cái tên con Sen, cùng với chín mươi chín cái tên khác, là những mảnh cuối của một chiếc chìa khổng lồ để mở tung cả cái cõi.

Rồi một ý nghĩ nữa ập tới, còn lạnh hơn.

Trăm họ gỡ được cái vòng. Nhưng một cái khóa bằng trăm họ, thì cần cái gì để xoay nó? Một cái chìa. Mà chìa cho một khóa kết bằng họ, thì phải là một kẻ không mang họ nào, một kẻ đứng ngoài cả trăm họ. Một kẻ không họ.

Nó nhớ lại tất cả những lời bấy lâu tưởng chỉ là an ủi hay dọa dẫm. Bà Đò bảo nó là một cái chìa khóa. Thầy Nhâm bảo nó là báu vật ngài chờ mấy ngàn năm. Cái bóng trên mặt nước run lên khi nghe tới "một đứa giờ trống". Lão Kể Rong bảo nó và kẻ trên trăng giống nhau hơn nó tưởng. Giờ tất cả ghép lại thành một hình duy nhất, rõ ràng và lạnh lẽo.

Giao nhìn xuống hai bàn tay trống trơn của mình, hai bàn tay của một đứa không họ, không tên, không phận, và lần đầu tiên nó hiểu ra vì sao kẻ trên trăng lại thèm khát nó tới thế, chờ nó ròng rã mấy ngàn năm. Không phải vì nó mạnh. Không phải vì nó đặc biệt theo cái nghĩa đẹp đẽ nào. Mà vì nó là mảnh cuối cùng của một cỗ máy hủy diệt. Trăm họ là cái khóa. Và nó, đứa sinh giờ trống, đứa duy nhất trong cõi không thuộc về trăm họ nào, chính là chiếc chìa vô-họ để xoay cái khóa ấy.

"Ngươi hiểu ra rồi." Giọng ông Cả vang lên từ cái bệ cao, và đôi mắt đỏ đang nhìn nó chăm chú. "Ta thấy trên mặt ngươi. Phải. Đó là lý do lão trên trăng chờ ngươi mấy ngàn năm. Lão có gần đủ trăm họ. Lão chỉ thiếu một thứ: bàn tay không mang họ để xoay khóa. Và mấy trăm năm mới có một đứa sinh giờ trống. Ngươi, nhóc à, không phải một đứa trẻ đi lạc. Ngươi là chiếc chìa mà cả cái vòng mười hai bến này phải sợ."

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →