"Tản ra! Mực, dẫn Xóm Bị Quên lách khe! Bà Đò, xuống đò! Nhắt, bám chắc!" Giao hét, và trong một khoảnh khắc, cái kế thoát thân mà nó đã tính cho tình huống xấu nhất bắt đầu chạy.
Xóm Bị Quên, những cái bóng trong suốt, tản ra lách qua các khe hẹp mà tuần đinh không lọt được. Bà Đò lùi xuống con đò, chống sào ra dòng nước, nơi tuần đinh không dám theo. Giao, kẻ không mùi, lẽ ra chỉ cần chạy vòng vèo để làm loãng cái dấu trống nó để lại, rồi lẩn ra khỏi vòng vây, đúng như đêm đầu tiên nó thoát.
Nhưng đêm không vong đã lấy đi của nó cái lợi thế lớn nhất.
Nó vừa chạy được mấy bước thì khựng lại, choáng váng. Trong đêm bến trống, khi cả cái bến rơi vào không vong giống hệt nó, thì cái sự vô hình của nó không còn là độc nhất nữa. Nó không còn là cái khoảng trống duy nhất giữa một cõi đầy mùi. Cả cái bến giờ cũng trống, cũng mờ, cũng hở. Cái dấu trống nó để lại lẫn vào cái trống của cả bến, và lẽ ra điều đó phải giấu nó kỹ hơn. Nhưng mụ Xám đã lường trước. Mụ không cho tuần đinh đánh hơi nữa. Mụ làm điều khác, điều hiểm hơn nhiều.
"Bắt cái đám bóng!" mụ ré lên. "Đừng thèm tìm thằng không mùi! Bắt cái đám bóng của nó! Nó sẽ tự chui ra!"
Giao quay phắt lại, và tim nó rớt xuống.
Tuần đinh không đuổi theo nó. Chúng lao vào Xóm Bị Quên. Những cái bóng mờ nhạt, yếu ớt, đang cố lách khe chạy trốn, bị lũ tuần đinh vung lưới chụp xuống. Lưới của tuần đinh, thứ lưới đan bằng những sợi tối, chụp trúng một cái bóng là cái bóng ấy co rúm, gào lên không thành tiếng, mờ thêm mấy phần. Bà lão bóng bị chụp. Rồi một đứa trẻ bóng. Rồi Mực, thằng Mực đang cố kéo hai đứa nhỏ hơn lách khe, quay lại chắn cho tụi nó, và bị một tấm lưới trùm gọn.
"Mực!" Giao gào.
Nó biết đây chính là cái bẫy thật. Mụ Xám đã hiểu ra điều mà thầy Nhâm mách: cái thóp của đứa không mùi không phải là thứ nó sợ mất, mà là những kẻ nó thương. Mụ không cần tìm ra Giao. Mụ chỉ cần bắt những kẻ Giao sẽ không bao giờ bỏ lại, và mụ biết chắc thằng nhóc sẽ tự chui ra khỏi bóng tối.
Và Giao chui ra.
Nó không kịp nghĩ. Nó không thể đứng nhìn Mực, cái thằng đã cứu nó, cái thằng đã chọn đứng cùng nó dù biết có thể tan, bị lôi đi trong một tấm lưới tối. Nó lao ra khỏi chỗ nấp, ra giữa con hẻm, giữa ánh đèn đỏ, phơi cái khoảng trống của mình ra giữa thanh thiên bạch nhật của cõi âm.
"Thả họ ra!" nó hét. "Các người muốn bắt là bắt tôi! Thả họ ra!"
Mụ Xám cười ré lên, cái cười của kẻ vừa thắng ván bài. "Đó. Ta biết mà. Đứa không mùi mà lại có tình. Ngu ơi là ngu. Ở cái cõi này, có tình là có thóp, nhóc à. Tuần đinh, trùm nó lại!"
Từ mọi phía, những tấm lưới tối chụp xuống. Giao không chạy. Nó đứng đó, giữa con hẻm, để mặc lưới trùm lên mình, vì nó biết nếu nó chạy thì Mực và cả Xóm Bị Quên sẽ bị đem đi. Tấm lưới đầu tiên chụp trúng vai nó, và nó rùng mình vì cái lạnh buốt của những sợi tối siết vào da thịt. Nhưng lạ thay, tấm lưới không giữ được nó chắc như giữ những cái bóng. Vì nó không mờ, nó là kẻ sống, kẻ không vong nhưng vẫn có da có thịt. Lưới trượt trên người nó, không dính hẳn.
Trong một tích tắc, Giao nhận ra nó vẫn có thể vùng ra, vẫn có thể chạy. Cái không mùi, cái không vong, ngay cả bây giờ, vẫn cho nó một khe hở để thoát.
Nhưng thoát thì phải bỏ lại Mực.
Giao nhìn thằng Mực đang co rúm trong lưới, đôi mắt mờ đục nhìn nó van lơn "chạy đi, chạy đi", và nó đưa ra cái lựa chọn mà cả cái cõi lạnh lẽo này cho là ngu dại nhất. Nó thôi vùng vẫy. Nó để yên cho tấm lưới thứ hai, thứ ba trùm xuống, siết nó lại, ghim nó xuống nền bến. Nó chọn bị bắt, để đổi lấy một cơ hội mặc cả cho những kẻ nó thương.
"Được rồi," nó nói, giọng nghẹn dưới tấm lưới tối. "Tôi hàng. Tôi đi với các người. Nhưng thả họ ra."
Và trong bóng tối của tấm lưới đang siết chặt, điều cuối cùng Giao nghe thấy là tiếng Nhắt gào lên tuyệt vọng từ đâu đó, và tiếng cười đắc thắng của mụ Xám vang khắp cái bến trống, cái bến mà đêm nay, lần đầu tiên, đã bắt được kẻ không ai bắt được, không phải bằng cách tóm lấy nó, mà bằng cách tóm lấy trái tim nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →