🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bà Đò chống sào cập đò vào bến, bước lên, và Giao lao tới ôm chầm lấy bà, vừa mừng vừa ngỡ ngàng tới mức nói không thành lời.

"Bà... bà không sao? Con tưởng thầy Nhâm bắt bà rồi. Con tưởng..."

"Suỵt." Bà Đò vỗ vỗ lưng nó, giọng vẫn cộc nhưng bàn tay run run. "Tao không sao. Lão Nhâm với mấy con tuần đinh của lão định lôi tao đi thật. Nhưng tụi nó lầm rồi. Tụi nó tưởng bắt một mụ già chèo đò thì dễ."

Bà buông Giao ra, và trong ánh trăng khuyết, Giao thấy bà khác lạ. Cái lưng còng của bà thẳng hơn. Đôi mắt đục của bà sáng lên một thứ ánh lạnh mà nó chưa từng thấy. Và quanh bà, mơ hồ, phảng phất một thứ hơi giống như hơi tỏa ra từ ông lái Đêm, cái hơi của một kẻ thuộc về cả hai bờ.

"Bà," Giao thì thầm. "Bà làm sao thoát được? Thầy Nhâm có tuần đinh."

Bà Đò ngồi xuống bậc bến, thở dài, và cái thở dài ấy nghe như trút đi một gánh nặng đã đeo sáu chục năm.

"Tao kể mày nghe cái tao đã giấu," bà nói. "Cái mà tao định để tới lúc mày lớn hơn mới nói. Nhưng đêm nay tụi nó động tới tao để ép mày, thì tao không giấu được nữa."

Bà nhìn ra dòng sông tối.

"Tao không phải lúc nào cũng là bà Đò chèo đò ngang. Xưa kia, lâu lắm rồi, tao là một lái đò của cõi. Một lái đò thật sự, như ông lái Đêm. Tao giữ một khúc Sông Thời, đưa hồn qua bến, canh cửa giao thời. Tao có phép, có bến, có một chỗ đứng trong cái vòng thời gian này. Tao không phải người thường, Giao à. Tao đã sống lâu hơn nhiều so với cái mày tưởng."

Giao ngồi sững, không thốt nên lời.

"Rồi tao bỏ nghề." Giọng bà chùng xuống, đau đớn. "Vì một chuyện tao không muốn kể hết đêm nay. Chỉ nói với mày chừng này: tao từng mất một người, một người tao thương hơn cả mạng, vào tay cõi bên kia. Mất theo cái kiểu mà không lái đò nào cứu được, dù có phép tới đâu. Sau chuyện đó, tao chán ghét cái cõi đã cướp mất người tao thương. Tao trả lại bến, trả lại phép, tao xuống làm một mụ già chèo đò ngang, chở người sống qua sông kiếm cơm, và thề không dính vào chuyện cõi âm nữa. Tao chôn cái phần lái đò cũ của mình sâu tới mức tao tưởng nó chết rồi."

Bà quay lại nhìn Giao, và trong mắt bà có nước.

"Cho tới cái đêm giao thừa tao vớt mày lên từ mom sông. Một đứa bé sinh giờ trống, trôi tới đúng khúc sông của tao. Ông lái Đêm bảo tao đừng bỏ mày. Và tao, cái mụ già đã thề không dính vào cõi âm nữa, tao nhìn cái mặt đỏ hỏn của mày, và tao không nỡ. Tao mang mày về. Tao nuôi mày. Tao lại để cái cõi mà tao căm ghét bước vào đời tao lần nữa, chỉ vì một đứa nhỏ không ai nhớ."

Giao ngồi lặng, cố tiêu hóa tất cả. Cả đời nó tưởng bà Đò chỉ là một bà lão nghèo tình cờ vớt nó lên vì lòng tốt. Giờ nó mới hiểu, cái đêm giao thừa ấy không hề tình cờ. Nó được thả tới đúng khúc sông của người duy nhất trong cõi vừa đủ sức thấy nó là gì, vừa đủ thương để không bỏ nó, lại vừa đã giải nghệ nên không còn dính líu để bị cõi âm nhòm ngó. Ai đó đã tính toán rất kỹ khi giấu nó vào tay bà Đò. Và cái ý nghĩ rằng có một bàn tay vô hình đã sắp đặt cả cuộc đời nó từ trước khi nó biết khóc, khiến Giao vừa sợ vừa nôn nao một câu hỏi mà nó chưa dám hỏi thành lời: rốt cuộc nó là ai, và vì sao nó lại quan trọng tới mức có kẻ phải giấu nó, có kẻ phải săn nó, từ khi nó còn chưa có một cái tên.

Bà đứng dậy, phủi tay, và cái phần lái đò cũ trong bà lại hiện ra, cứng cỏi, lạnh lùng.

"Đêm nay tụi nó động tới tao, thì tao đào lại cái phép cũ tao đã chôn. Tao thoát được. Nhưng Giao à, nghe tao. Chuyện tao vừa kể chưa phải hết. Cái người tao mất năm xưa, cái cách tao mất, cái vì sao một đứa giờ trống như mày lại trôi tới đúng khúc sông của một lái đò đã giải nghệ như tao, những cái đó nối với nhau, nối với cả cái bóng trên trăng đang săn mày. Nhưng tao chưa kể được. Chưa tới lúc. Bây giờ, cái mày cần lo là đêm rằm. Và lần này," bà nhìn nó, ánh mắt của một lái đò cũ vừa trở lại nghề, "tao sẽ không đứng ngoài nữa. Mày ra giữa sân đòi chuộc, thì tao đưa đò cho mày."

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →