🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Có một điều ta chưa dạy con," ông lái Đêm nói, khi Giao kể cho ông nghe cái kế đòi chuộc công khai đêm rằm. "Một điều mà con phải hiểu, nếu không cái kế của con dù hay tới đâu cũng sẽ chết."

Ông chống sào, đưa đò ra giữa dòng, rồi trỏ lên trời, nơi vầng trăng khuyết đang khuyết thêm mỗi đêm.

"Con thấy trăng đang gầy đi không? Càng gần rằm, trăng càng tròn. Nhưng trước khi tròn, có mấy đêm trăng khuyết nhất, tối nhất. Người trần gọi đó là những đêm cuối tháng giáp rằm sau. Còn dân cõi tụi ta gọi nó là mùa không vong."

"Không vong là gì ạ?"

"Là những đêm mà cái bến này rơi vào chỗ trống." Ông lái Đêm khoát tay ra dòng sông đen. "Con nhớ ta dạy con chưa, mọi thứ trong cõi đều có một cái dấu, một chỗ đứng trong vòng thời gian. Trên trời có mười can, dưới đất có mười hai bến. Nhưng mười can thì không phủ đủ mười hai bến. Nên cứ tới một khúc trong tháng, lại có bến bị bỏ trống, không can nào trên trời đậy lên nó. Đó là không vong. Mấy đêm đó, cái bến rơi vào không vong thì như một căn nhà mà chủ đi vắng: đèn trời không rọi tới, luật lệ mỏng đi, ranh giới hở ra. Năm nay, đúng mấy đêm giáp rằm, bến Tý rơi vào không vong."

Giao ngồi thẳng dậy, một luồng lạnh và cả một tia phấn khích chạy dọc sống lưng. "Vậy là mấy đêm đó, bến lỏng lẻo nhất. Tuần đinh yếu nhất. Luật mỏng nhất."

"Đúng. Đó là lý do khách lớn chọn đúng đêm rằm để nhận hàng, và đúng mấy đêm không vong trước đó để gom nốt. Vì mấy đêm ấy, cái vòng thời gian hở ra, và một kẻ ở ngoài vòng như nó mới thò tay xuống được." Ông lái Đêm nhìn Giao, ánh mắt tối lại. "Không vong là cơ hội của con. Nhưng con phải hiểu cho tận: không vong cũng là lúc kẻ trên trăng mạnh nhất. Vì con biết không, nhóc, cái kẻ ấy, nó chính là một kẻ không vong. Nó bị xóa khỏi vòng, nó sống mãi trong cái trống. Nên mấy đêm cả bến rơi vào trống, là mấy đêm nó thấy như ở nhà. Con bước vào bến đúng mùa không vong, là con bước vào sân của nó."

"Vậy sao ông còn nói không vong là cơ hội của con?" Giao hỏi. "Nếu mấy đêm đó nó mạnh nhất, thì con lao vào đúng lúc nó khỏe nhất còn gì."

"Vì mấy đêm đó cũng là mấy đêm duy nhất luật bến mỏng đủ để một kẻ trắng tay như con lật được mụ Xám," ông lái Đêm đáp. "Ngày thường, mụ Xám có cả bến chống lưng, có tuần đinh, có Chủ Bến ở trên. Con đòi chuộc ngày thường thì mụ chỉ cần phẩy tay là con bị lôi đi. Nhưng mùa không vong, cái bến rơi vào trống, thì mụ cũng trơ trọi như con. Không có đèn trời đậy trên đầu, mọi cuộc mặc cả phải phân xử bằng đúng luật gốc của bến, không ai chống lưng ai. Đó là lúc duy nhất con với mụ thật sự ngang nhau. Con muốn cửa mở, thì con phải bước qua đúng cái cửa mà kẻ thù cũng mạnh nhất. Không có cửa nào vừa mở vừa an toàn cả."

Giao ngồi im, ngẫm nghĩ. Nó nhìn xuống mặt sông đen, nơi đáng lẽ có bóng nó mà lại trống trơn. Rồi một ý nghĩ chợt lóe lên, kỳ lạ tới mức nó phải nói ra thành lời.

"Ông lái. Nếu mấy đêm đó cả bến rơi vào trống, giống như con... thì với con, nó có phải là sân nhà không? Con vốn đã sống trong cái trống cả đời. Con là kẻ không vong từ lúc sinh ra. Vậy khi cả cái bến này rơi vào chỗ trống giống con, thì biết đâu, đó lại là lúc con mạnh nhất, chứ không phải yếu nhất."

Ông lái Đêm khựng sào. Ông nhìn Giao thật lâu, và trên gương mặt già nua nứt nẻ ấy, một thứ gì đó vừa dịch chuyển, như thể ông vừa nghe một đứa trẻ nói ra điều mà chính ông đã ngẫm cả mấy nghìn năm mà chưa dám tin.

"Con biết không," ông nói khẽ, "ta đưa đò ở khúc bến này lâu tới mức ta quên cả mình đã sống bao nhiêu đời. Ta đã chở không biết bao nhiêu kẻ qua sông. Nhưng chưa từng có ai, khi nghe tới không vong, lại nghĩ như con vừa nghĩ. Ai cũng sợ cái trống. Ai cũng tránh nó. Chỉ có con, đứa sinh ra đã là cái trống, mới dám hỏi liệu cái trống có phải là sức mạnh."

Ông chống sào, quay mũi đò vào bờ, và trong bóng tối, giọng ông vang lên, vừa như một lời dạy vừa như một lời tiên tri.

"Ta không biết con đúng hay sai. Chưa ai thử điều con định thử. Nhưng ta bắt đầu tin, nhóc à, rằng cái đêm rằm sắp tới không chỉ quyết định số phận của con Sen. Nó sẽ cho cả cõi này thấy một điều mà nó chưa từng thấy: một kẻ không vong, thay vì bị cái trống nuốt chửng, lại đứng thẳng dậy giữa nó, và biến nó thành của mình."

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →