Sau đêm thất bại, Bến Tý thay đổi, và Giao nhận ra ngay từ đêm sau, khi nó vừa thò chân xuống chợ ngầm đã thấy không khí khác hẳn.
Trước kia, chợ đêm bến Tý là một chỗ nhốn nháo, ai lo việc nấy, không ai buồn để ý một cái bóng trần trụi len giữa dòng người. Giờ thì khác. Ở mỗi ngã ba hẻm gỗ, mụ Xám cho treo một cái chuông đồng nhỏ, loại chuông reo lên khi có "chỗ trống" đi qua. Tuần đinh không còn tuần tra lơ đãng nữa, mà đi thành từng tốp ba con, đèn lồng quét ngang quét dọc, mũi hếch lên đánh hơi liên tục. Và khắp chợ, những con chuột tinh rỉ tai nhau ba chữ mà Giao nghe mà lạnh gáy: "kẻ không mùi".
"Mụ Xám tung tin rồi," Nhắt thì thầm, nép sát trong nón. "Cả bến giờ săn mày. Mụ còn treo thưởng nữa, ai chỉ ra chỗ mày ẩn thì được một canh tuổi thọ. Ở cái bến này, một canh tuổi thọ đủ để bọn nghèo bán cả bà nội. Mày đi đâu cũng có mắt dòm."
Giao lùi vào bóng tối, tim đập mạnh. Cái vô hình vẫn còn đó, tuần đinh vẫn không nhìn thấy nó. Nhưng giờ chúng biết cách săn cái nó để lại: cái khoảng trống, cái chỗ hẫng trong không khí. Chúng không cần thấy nó, chúng chỉ cần thấy chỗ mà lẽ ra phải có gì đó mà lại không có gì. Lợi thế lớn nhất của Giao đang bị biến thành cái đích.
Tệ hơn cả là chuyện ở Xóm Bị Quên.
Đêm đó, khi Giao lẻn về khúc bến hoang, nó thấy Mực đứng đợi ở đầu xóm, và lần đầu tiên gương mặt mờ nhạt của thằng bé không có vẻ hiền lành thường ngày.
"Mày không nên tới đây nữa," Mực nói, giọng đứt quãng nhưng cứng. "Tuần đinh lùng khắp bến tìm mày. Đêm qua chúng mò cả tới đây, lật tung mấy cái chòi, dọa nạt cả xóm. Bà lão bóng sợ tới mức mờ thêm mấy phần. Có người trong xóm bắt đầu nói, thà chỉ chỗ mày cho tuần đinh để đổi lấy yên thân, còn hơn bị vạ lây vì một đứa không đâu."
Giao chết lặng. Nó nhìn vào cái xóm phía sau Mực, và thấy những cái bóng vốn đã nhìn nó bằng ánh mắt hy vọng đêm trước, giờ đang nhìn nó bằng nỗi sợ và cả sự oán trách. Nó đã tới đây, đã hứa hẹn, đã thắp lên trong họ một tia hy vọng. Và giờ chính nó lại mang tuần đinh tới cửa nhà họ.
"Tao xin lỗi," Giao nói khẽ. "Tao không nghĩ tới chuyện này. Tao chỉ nghĩ tới con Sen."
"Tao biết." Mực dịu lại, thở dài. "Mày không có ý. Nhưng mày phải hiểu, ở cái cõi này, kẻ yếu như tụi tao học được một điều: đừng đứng gần một kẻ đang bị săn. Ánh sáng chiếu vào nó thì cái bóng đổ lên tụi tao. Mày là kẻ duy nhất nhìn thấy tụi tao, đúng, và tụi tao biết ơn. Nhưng mày cũng là kẻ nguy hiểm nhất mà tụi tao từng để tới gần."
Câu nói ấy đâm vào Giao đau hơn cả lời mắng. Vì nó đúng. Cái sự tồn tại của nó, cái nó không chọn, cái nó không thể thay đổi, lại đang kéo họa tới cho chính những kẻ mà nó muốn cứu.
Nó ngồi bệt xuống bậc đá đầu xóm, ôm đầu. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào cõi này, Giao thấy nản. Nó đã học đọc giờ đọc nước, đã tìm được chỗ giấu cái lọ, đã có một đứa bạn như Mực, một cái xóm để thuộc về. Vậy mà mỗi bước nó tiến, mỗi việc nó làm, lại kéo theo một cái giá mà kẻ khác phải trả. Con Sen mờ dần. Bà bán bánh cam bị nó quên tên. Xóm Bị Quên bị vạ lây. Cứ như thể cái trống rỗng trong người nó không chỉ hút mất chỗ đứng của chính nó, mà còn hút cả sự bình yên của những kẻ quanh nó.
"Mực," nó ngẩng lên, giọng khàn. "Nếu tao đòi được tên con Sen, tao thề tao sẽ tìm cách đòi cả tên các người. Tao sẽ không để các người mờ đi trong cái xó này. Nhưng nếu tao muốn làm được chuyện đó, tao phải đi tới cùng. Và đi tới cùng thì nguy hiểm. Tao không ép ai đứng cùng tao cả. Nhưng tao không lùi."
Mực nhìn nó thật lâu, cái nhìn của một kẻ đã quên gần hết mọi thứ nhưng vẫn còn nhớ được thế nào là một lời hứa thật lòng.
"Tao biết mày không lùi," nó nói. "Đó là lý do tao vẫn còn đứng đây nói chuyện với mày, thay vì đi chỉ điểm như mấy người kia bàn. Nhưng nghe tao, Giao. Nếu mày định thử lần nữa, thì đừng thử theo cách cũ. Mụ Xám đã bày sẵn bẫy khắp nơi chờ mày. Mày càng làm như một kẻ đi trộm, mày càng dễ chết. Mày phải nghĩ ra một cách mà không kẻ nào ở bến này ngờ tới. Một cách chỉ riêng một đứa như mày mới làm được."
Giao ngồi im trong bóng tối, ngẫm câu ấy. Một cách chỉ riêng một đứa như nó mới làm được. Nó chưa biết cách đó là gì. Nhưng nó bắt đầu mơ hồ cảm thấy, câu trả lời không nằm ở chỗ nó phải giỏi hơn, mạnh hơn, khôn hơn những kẻ ở bến này. Câu trả lời nằm ở chính cái mà nó khác họ: cái trống rỗng mà nó vẫn tưởng là lời nguyền.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →