🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Để dò xem cái lọ tên Sen được cất ở đâu sau khi mụ Xám thu vào tráp, Giao cần nghe lén, và Nhắt bảo có một cách, nhưng cách đó phải trả giá.

"Mày muốn nghe được chuyện trong sạp mụ Xám thì phải mượn tai của bến," con chuột giải thích, ngồi trên vai Giao giữa khúc bến vắng. "Bến Tý cho mượn sức nghe lén, đó là phép căn bản nhất của bến này. Nhưng nhớ luật ông lái Đêm dạy chưa? Mượn sức bến là vay thời gian đời mày. Nghe lén một canh, mày trả một mẩu. Không nhiều, nhưng không cho không."

"Trả bằng gì?"

"Bằng một mẩu ký ức. Bến Tý không lấy tuổi thọ của mày, vì mày có tuổi thọ đâu mà lấy, mày trống trơn. Nhưng ký ức thì mày có. Nó sẽ lấy một cái nhớ nhỏ của mày làm phí. Mày sẽ không biết mình mất cái gì cho tới khi cần dùng tới nó mà tìm không ra." Nhắt nhìn nó nghiêm nghị. "Suy nghĩ kỹ đi. Có đáng không."

Giao nghĩ tới con Sen đang mờ dần, tới cái xóm những kẻ bị quên, tới đêm rằm đang tới gần. Nó gật.

"Đáng."

Nhắt thở dài, rồi dạy nó. Giao ngồi xếp bằng, nhắm mắt, đặt hai bàn tay úp xuống mặt đất ẩm của bến, và lẩm nhẩm theo lời con chuột dặn, một câu khấn cổ ngắn ngủn xin bến cho mượn cái tai. Ban đầu chẳng có gì. Rồi từ từ, như nước thấm qua vải, âm thanh bắt đầu tràn vào đầu nó: tiếng cả cái chợ bến Tý cách đó mấy chục trượng, rõ mồn một, như nó đang ngồi ngay giữa. Tiếng mặc cả, tiếng chít chít, tiếng những cái lọ ngân tên. Và trong cái biển âm thanh đó, nó lọc dần, lọc dần, tới khi nghe được giọng khàn khàn của mụ Xám đang dặn một con chuột tinh khác:

"Cái tráp vành trăng cất trong hầm sau sạp, khóa ba lớp niêm. Đêm rằm khách tới thì mới đem ra. Trước đó đứa nào bén mảng tới hầm, cắn chết."

Giao ghi lòng. Hầm sau sạp. Ba lớp niêm. Đêm rằm mới đem ra. Nó lọc thêm một lúc nữa, cố nghe xem còn manh mối nào không, nhưng biển âm thanh bắt đầu nhòe đi, và một cơn nhức buốt dâng lên sau gáy, như thể cái đầu nó không chịu nổi việc nghe cả một cái bến cùng lúc. Nó mở mắt, buông tay khỏi mặt đất, và cơn ù tai lịm dần.

"Được chưa?" Nhắt hỏi.

"Được." Giao gật, mừng rỡ. "Nghe rõ hết. Cái lọ ở hầm sau sạp, ba lớp niêm, rằm mới đem ra."

Nó định nói thêm gì đó, thì khựng lại. Có một khoảng trống vừa mở ra trong đầu nó, một chỗ hẫng, như bước hụt một bậc cầu thang trong bóng tối. Nó cố nhớ xem mình vừa mất cái gì. Nhưng chính vì đã mất, nên nó không thể biết đó là gì. Nó chỉ mơ hồ cảm thấy, ở đâu đó trong lòng, có một cánh cửa vừa đóng lại, sau cánh cửa ấy là một điều gì đó từng thân thuộc, giờ đã tắt. Cảm giác ấy lạ lắm, không đau như mất một vật, mà trống như quên một giấc mơ đẹp ngay khi vừa tỉnh, biết chắc mình vừa mơ điều gì hay lắm mà không tài nào níu lại được.

"Nhắt," nó hỏi khẽ, một nỗi bất an dâng lên. "Bà bán bánh cam ngoài chợ Bến Cẩm, cái bà hay rán bánh vàng ruộm ấy, bà tên gì nhỉ?"

Nhắt ngẩn ra. "Sao tao biết được. Tao là chuột."

Giao ngồi im. Nó nhớ rõ cái hàng bánh cam. Nhớ mùi thơm ngậy. Nhớ những chiếc bánh vàng ruộm. Nhớ cả cái cách bà lão nhìn xuyên qua nó mà không thấy. Nhưng cái tên bà, cái tên mà chắc chắn nó từng biết, thì đã biến mất, để lại một khoảng trống trơn, y như ba lá bài của thầy bói.

Nó vừa trả giá. Một cái tên đổi lấy một manh mối. Một mẩu ký ức nhỏ, không đau, không chảy máu, chỉ lặng lẽ biến mất như chưa từng có.

Và ngồi đó, trong khúc bến vắng, lần đầu tiên Giao hiểu ra một cách thấm thía cái mà ông lái Đêm đã cảnh báo, cái mà nó đã thấy người ta bán ở chợ ngầm nhưng chưa từng tự mình nếm: ở cái cõi này, không có phép nào là miễn phí. Mỗi lần nó với tay vào sức mạnh của bến, bến sẽ với tay vào đời nó mà lấy đi một mẩu. Và nếu nó cứ tiếp tục, cứ mượn mãi, thì tới một ngày, nó tự hỏi, liệu chính nó có trở thành một cái bóng đếm sỏi ở khúc bến hoang kia hay không, quên dần từng mảnh, cho tới khi quên cả vì sao mình bắt đầu.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →