Giao đi dọc cái sạp trắng, giả bộ ngắm nghía, và lắng nghe.
Hàng trăm cái lọ ngân lên cùng lúc, mỗi cái một giọng, tạo thành một thứ hợp âm rì rầm như tiếng cả một đám đông đang gọi tên nhau trong sương mù. Thoạt đầu Giao chỉ nghe thấy một mớ âm thanh hỗn độn. Nhưng nó nhắm mắt, và cố nhớ. Nhớ con Sen ngồi khóc dưới gốc đa. Nhớ con bé nắm cái vỏ ốc, van "tao còn là con của ba tao, đúng không". Nhớ cái giọng con Sen gọi "Ba! Con nè ba!" giữa bến vắng.
Và rồi, trong cái hợp âm rì rầm ấy, nó nghe ra một giọng.
Khe khẽ, từ một cái lọ nhỏ ở góc sạp, một tiếng ngân cất lên đúng cái giọng con bé, buồn và trong, gọi hai tiếng mà chỉ mình Giao nghe được: "Sen... Sen..."
Tim Giao đập thình thịch. Nó ở đây. Cái tên của con Sen ở ngay đây, cách tay nó một gang.
Cái tiếng ngân buồn bã ấy làm mắt Giao cay xè. Nó nghĩ tới con bé ngoài kia, ngay lúc này, đang ngồi đâu đó trong căn nhà mà cha mẹ đã quên mất nó, mỗi giờ trôi qua lại nhạt thêm một chút. Cả con người con Sen, mười lăm năm sống, mười lăm năm được thương, giờ bị nhốt gọn trong một cái lọ sứ bằng nắm tay, đặt lẫn giữa hàng trăm cái lọ khác trên một cái sạp chợ đêm, chờ bán cho một kẻ lạ. Giao thấy trong ngực dâng lên một cơn giận lặng lẽ, thứ giận mà cả đời cúi đầu nhẫn nhịn nó chưa từng cho phép mình có.
Nó cố giữ mặt dửng dưng, ghé lại gần cái lọ, làm bộ như đang xem một món hàng bất kỳ. Cái lọ nhỏ hơn những cái khác, dán mẩu giấy đỏ, và trên giấy có một dấu niêm màu chàm, một cái dấu lạ hình vành trăng khuyết mà Giao chưa từng thấy.
"Nhắt," nó thì thầm khẽ đến mức chỉ hơi thở động. "Thấy rồi. Cái lọ có dấu vành trăng."
Trong nón, Nhắt cứng người. "Vành trăng?" giọng con chuột đổi hẳn. "Trời đất. Cái dấu đó..."
"Cậu kia!" Giọng mụ chuột tinh già chợt cất lên the thé. Giao giật mình. Mụ Xám đang nhìn xoáy về phía nó, cặp kính lóe lên. Nhưng ánh mắt mụ trượt qua nó, dừng lại ở cái lọ nó đang đứng cạnh. "Cái lọ đó không bán. Có người đặt rồi. Tránh ra."
Giao lùi lại nửa bước, cúi đầu. "Dạ, con chỉ xem."
Mụ Xám trườn tới, nâng niu cầm cái lọ vành trăng lên, phủi phủi, đặt vào một cái tráp riêng bọc nhung. "Cái này là hàng đặt của khách lớn. Giao đúng đêm rằm tới. Ai dại đụng vào thì đừng trách." Mụ liếc quanh, hạ giọng khoe khoang với mấy con chuột tinh bên cạnh. "Khách sộp lắm. Trả bằng cái mà cả bến này thèm. Một cái tên bị bán rồi thì rẻ như bèo, nhưng khách này gom cả trăm cái, gom mãi, gom miết, chả biết để làm gì cho hết."
"Gom tên để làm gì?" một con chuột tinh khác hỏi hớ.
Mụ Xám cười khảy, cái cười của kẻ tưởng mình biết nhiều. "Xóa một cái tên thì có gì to tát. Bây có biết không, hồi xửa hồi xưa, cái thời mới lập mười hai bến này, người ta còn xóa được cả một con giáp khỏi sổ trời kia kìa. Xóa sạch, như chưa từng có. Một cái tên con nít nhằm nhò gì."
Giao đứng như trời trồng. Xóa cả một con giáp khỏi sổ trời. Câu nói buột ra như một chuyện tầm phào, nhưng nó chạm vào một cái gì đó sâu trong lòng Giao, một cái gì đó khiến gai ốc nổi dọc sống lưng. Nó chưa hiểu vì sao câu đó lại làm nó lạnh người đến vậy. Nó chỉ thấy, mơ hồ, rằng mình vừa nghe được một mẩu của một sự thật lớn hơn nhiều so với cái tên con Sen, một sự thật bị chôn kỹ đến mức ngay cả kẻ nói ra cũng tưởng chỉ là chuyện phiếm.
"Nhắt," nó thì thầm khi lùi khỏi cái sạp, tim vẫn đập loạn. "Con giáp bị xóa khỏi sổ là chuyện gì? Có thật không?"
Con chuột im lặng một lúc lâu, lâu bất thường. Rồi Giao nghe nó đáp, giọng nhỏ và dè dặt hơn bao giờ hết, không còn chút cà rỡn nào:
"Có những chuyện, nhóc à, ở cái bến này người ta chỉ dám nói khi tưởng không ai nghe. Và đó là những chuyện, một khi đã nghe rồi, thì đừng hòng quên được. Về đi. Đêm nay mày biết đủ rồi. Biết thêm nữa là nguy."
Nhưng Giao, đứng giữa chợ ngầm với tiếng hàng trăm cái tên đang ngân trong sương, biết rằng đã quá muộn để quên. Cái dấu vành trăng khuyết, cái khách lớn gom tên, và một con giáp bị xóa khỏi trời, ba điều đó vừa cắm vào lòng nó như ba cái gai, và nó biết mình sẽ không yên cho tới khi hiểu ra chúng nối với nhau thế nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →