🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mưa ngớt dần, không phải như thể ai đó vặn nhỏ vòi nước trên trời, mà như thể cơn mưa đã kể xong câu chuyện của nó, giọng lúc đầu ào ạt, về sau thì thầm, rồi lặng im. Những hạt cuối cùng thưa thớt, rơi xuống mặt sông, xuống mái hiên, xuống tàu lá chuối nặng trĩu, nghe như tiếng thở dài hài lòng. Từ trong nhà, bà Năm vẫn ngồi đó, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn ra khoảng sân đang dần hiện rõ. Cơn mưa đã cuốn đi cái nóng hầm hập của buổi trưa, để lại một không gian trong veo, mát rượi.

Không khí bỗng trở nên khác lạ. Cái thứ không khí sau mưa ở miệt vườn này, nó không chỉ mát, nó còn có mùi. Mùi của đất ẩm, mùi của lá cây vừa được tắm gội, mùi của cỏ dại bên bờ rạch, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ hương vị đặc biệt, chỉ những ai đã từng sống những ngày tháng bảy ở Vĩnh Long mới có thể nhận ra. Bà Năm hít một hơi thật sâu, cái hít vào kéo dài như thể muốn giữ lại tất cả những hương vị ấy trong lồng ngực. Cái mùi ấy gợi cho bà nhớ về những ngày xưa, khi mình còn là con bé, cởi trần chạy nhảy dưới mưa, để mặc cho những giọt nước mát lạnh tạt vào mặt. Bà nhớ cả cái mùi của rơm rạ ướt, của bếp lửa nhà ai đang nhóm lên sau cơn mưa, của nồi cơm đang sôi trên bếp than hồng.

Những giọt nước vẫn còn đọng trên lá. Trên tàu lá mít rộng bản, những giọt nước tròn xoe, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, tàu lá khẽ rung, những giọt nước lăn tăn rồi rơi xuống đất, tạo thành những âm thanh nhỏ xíu, như tiếng ai đó đang nói chuyện thì thầm. Trên giàn thiên lý trước hiên, những bông hoa trắng muốt đẫm nước, cánh hoa mỏng tang, trong suốt, nhìn rõ cả từng đường gân. Chúng tỏa ra một mùi thơm nhẹ nhàng, thanh khiết, hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi lá cây, tạo nên một thứ hương thơm không thể nào quên.

Bên bờ ao, mấy con vịt đang rũ cánh, phe phẩy. Tiếng vỗ cánh của chúng nghe như tiếng vỗ tay của ai đó đang hoan nghênh một điều gì. Mặt ao phẳng lặng, xanh thẫm, phản chiếu lại bầu trời đang dần sáng ra sau những đám mây đen. Một vài tia nắng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống mặt ao, tạo thành những vệt sáng long lanh. Trên bờ, những con cóc nhảy ra khỏi hang, kêu ộp ộp, tiếng kêu đều đều, ngân nga trong không gian tĩnh lặng.

Bà Năm khẽ nhổm dậy, với tay lấy cái khăn lau mặt. Cái khăn cũ, có mùi nắng, mùi của những ngày khô ráo. Bà lau nhẹ lên mặt, lên cổ, cảm nhận cái mát lạnh của làn da sau cơn mưa. Cả người bà như được tái sinh, như vừa trút bỏ được một gánh nặng nào đó. Cái tuổi già vốn dĩ mang theo nhiều nỗi buồn, nhiều ký ức, nhưng những cơn mưa tháng bảy này, bằng một cách nào đó, đã giúp bà gột rửa đi những phiền muộn, để lại trong lòng một sự bình yên lạ lùng.

Chiều buông dần. Ánh sáng vàng vọt, không còn chói chang, mà dịu dàng như màu mật ong. Những bóng cây đổ dài trên mặt đất ướt. Vạn vật dường như đang lặng yên, trong hơi thở dịu dàng của buổi chiều. Bà Năm vẫn ngồi đó, nhìn ra khoảng sân, nhìn những giọt nước còn đọng trên lá, nhìn những tia nắng cuối ngày nhảy nhót trên mặt ao. Bà không nghĩ gì nhiều, chỉ lặng lẽ tận hưởng cái khoảnh khắc yên bình này. Mưa đã tạnh, không khí đã dịu, và lòng người cũng thế.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →