🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mưa đã ngớt, nhưng con rạch sau vườn thì vẫn còn động đậy. Nước từ trên xuống, từ dưới lên, từ đâu cũng chảy về, làm con rạch nhỏ như một con trăn no nê, phình bụng ra, uốn éo chậm chạp giữa hai bờ cỏ. Tôi ngồi trên bậc thềm gạch, mắt dõi theo dòng nước đỏ quạch đang cuồn cuộn trôi. Cái màu đỏ ấy không phải là màu của máu, mà là màu của đất thịt phù sa, màu của những hạt mưa vừa đánh thức từ dưới lòng đất sâu.

Một chiếc lá ổi khô xoay tít trên mặt nước, rồi mắc kẹt vào một khúc cây mục. Nó giống như một chiếc thuyền nhỏ, sau một hồi lênh đênh, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ tạm thời. Những con nước đang đổ về, mang theo cả mùi đất ải, mùi rễ cây bị xới lên, và một chút tanh tanh của bùn non. Tôi hít một hơi dài, cái mùi ấy thân quen đến nỗi như vừa gặp lại một người bạn cũ sau bao năm xa cách.

Bên kia bờ rạch, một bụi chuối già đang đón mưa. Những tàu lá chuối xòe rộng như những cánh tay khổng lồ, hứng lấy từng giọt nước. Mưa rơi xuống lá, không phải là tiếng lộp bộp khô khốc như trên mái tôn, mà là một âm thanh ẩm ướt, dày dặn, như vỗ về. Giọt mưa đầu tiên chạm vào mặt lá, vỡ ra thành trăm ngàn hạt nhỏ li ti, rồi lăn dần theo gân lá, tụ lại ở đọt, tạo thành một giọt nước tròn trịa, óng ánh. Đến khi giọt nước ấy đủ nặng, nó rũ mình rơi xuống, tạo nên một tiếng “tõm” nhẹ nhàng dưới mặt nước. Cứ thế, hết giọt này đến giọt khác, tạo nên một bản nhạc không lời, chậm rãi và đều đặn.

Con rạch lúc này như một nhạc cụ khổng lồ. Nước chảy rì rào, chỗ cao chỗ thấp, chỗ chảy xiết, chỗ lững lờ. Âm thanh ấy không ồn ào, không vội vã, nó cứ thấm dần vào tai, vào da thịt, làm cho người ta muốn ngủ quên. Tôi nhắm mắt lại, để cho âm thanh ấy đưa mình về một miền ký ức xa xôi. Hồi nhỏ, tôi thường cùng đám bạn thả những chiếc thuyền giấy trên con rạch này. Mỗi khi mưa xuống, nước dâng lên, con rạch như rộng ra, bao la hơn, và những chiếc thuyền của chúng tôi có thể đi xa hơn, đến những vùng đất mà chúng tôi chỉ dám mơ tới.

Những giọt mưa vẫn rơi, nhưng đã thưa dần. Những vòng tròn đồng tâm trên mặt nước cũng ít đi. Từng đàn cá lòng tong nhỏ xíu ngoi lên mặt nước đớp mồi, miệng chúng há ra, hớp lấy từng giọt nước mưa như đang khát. Một chú nhái bén từ trong bụi cỏ nhảy phóc lên một tàu lá sen, đôi mắt tròn xoe, ễnh ngực lên hưởng thụ cái không khí mát mẻ sau cơn mưa. Tất cả đều sống động, đều có một cuộc sống riêng, nhưng tất cả đều hòa vào cùng một nhịp điệu của con rạch, của cơn mưa tháng Bảy.

Gió từ ngoài sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lạnh, phả vào mặt tôi mát rượi. Những giọt mưa còn đọng trên kẽ lá, thỉnh thoảng lại rơi lộp độp xuống mái hiên, như những tiếng đồng hồ đếm ngược thời gian. Tôi chợt nhận ra, con rạch không chỉ chảy qua vườn nhà tôi, nó còn chảy qua cả những tháng năm tuổi thơ, qua những mùa mưa đã xa, và qua cả những nỗi nhớ miên man không tên.

Mưa tạnh hẳn. Mặt trời ló ra sau những đám mây dày, chiếu những tia nắng yếu ớt xuống mặt nước, khiến con rạch lấp lánh như dát bạc. Nước vẫn còn chảy, nhưng đã êm đềm hơn, như một người vừa trải qua cơn thịnh nộ, giờ đây đã lấy lại được sự bình thản. Tôi đứng dậy, bước ra bờ rạch, chạm tay vào làn nước mát lạnh. Những giọt nước mưa cuối cùng đã hòa vào dòng chảy, mang theo cả những ồn ào, những náo nhiệt, để lại một khoảng lặng mênh mông cho một ngày mới.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →