🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mưa Sài Gòn tháng Ba, không chỉ có những cơn đầu mùa bất chợt xối xả như muốn cuốn phăng đi mọi ưu tư, mà còn có những hạt mưa giăng mắc, lất phất buồn, chạm nhẹ vào tâm hồn người ta rồi vỡ tan. Đó là một buổi chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn đang cố níu giữ lấy nền trời xám xịt, tôi đã ngồi đối diện với một cuộc chia ly, một đoạn kết cho những ngày tháng tưởng chừng như vô tận. Cơn mưa hôm ấy không dữ dội, chỉ như những giọt nước mắt lặng lẽ rơi từ một trái tim vỡ.

Tôi nhớ mình đã ngồi ở một góc quán cà phê quen thuộc, nơi chúng tôi từng hẹn hò, từng vẽ vời nên những giấc mơ về một ngôi nhà nhỏ và những đứa trẻ. Ly cà phê trên bàn đã nguội lạnh từ bao giờ, cũng như tình yêu của chúng tôi, dẫu từng nồng cháy đến thế, giờ đây chỉ còn lại một dư vị đắng chát. Em ngồi đó, mái tóc dài buông xõa che đi một nửa gương mặt, chỉ để lộ đôi môi mím chặt và ánh mắt đượm buồn. Ngoài kia, những hạt mưa bắt đầu gõ nhè nhẹ lên mái hiên, mỗi tiếng động như một nhát dao khứa vào lòng tôi.

Tôi đã cố gắng níu giữ, hay ít ra là tìm một lý do để tin rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng lời chia tay của em, dẫu thốt ra nhẹ nhàng như hơi thở, lại nặng trĩu như đá tảng đè lên lồng ngực. Tình yêu không trọn vẹn, có lẽ là vậy, dẫu đã từng cố gắng vun đắp, dẫu đã từng tin tưởng tuyệt đối, nhưng đến cuối cùng, vẫn không thể vượt qua những thử thách vô hình của cuộc đời. Mưa cứ rơi, như đồng cảm với nỗi đau đang cồn cào trong tôi, hay chỉ đơn giản là vô tình, gột rửa đi dấu vết của một cuộc tình vừa tàn.

Em nói những lời cuối cùng, giọng em nghẹn ngào, rồi đứng dậy, bỏ lại tôi bơ vơ giữa không gian quán ồn ào nhưng sao lại tĩnh lặng đến lạ. Chiếc ghế em vừa ngồi còn vương hơi ấm, ly cà phê em uống còn in dấu môi, nhưng tất cả đã trở thành quá khứ. Tôi ngồi đó, nhìn theo bóng em khuất dần trong màn mưa lất phất, chiếc dù nhỏ bé của em như một chấm nhỏ tan vào dòng người hối hả. Phải chăng, nỗi cô đơn nơi thành thị đã bắt đầu gặm nhấm tôi từ khoảnh khắc ấy, từ cái giây phút tôi nhận ra mình lại một mình, giữa một thành phố đông đúc nhưng vô tình?

Tôi bước ra khỏi quán, chẳng buồn che dù. Mưa Sài Gòn tháng Ba, những hạt nước lạnh buốt lướt qua da thịt, thấm sâu vào từng thớ vải áo, và cả vào tận tâm can. Tôi để mặc mình ướt sũng, như muốn dùng cái lạnh lẽo ấy để xoa dịu đi ngọn lửa đau đớn đang cháy âm ỉ bên trong. Mỗi bước chân nặng nề trên vỉa hè ướt át, tôi cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển lớn, không một ngọn hải đăng nào soi lối, không một bến bờ nào để neo đậu. Mùi ẩm ướt của đất trời, mùi khói xe và mùi mưa hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã của sự chia ly.

Phải mất rất lâu sau đó, tôi mới có thể thôi day dứt về những gì đã mất, về những kỷ niệm đẹp đẽ mà giờ đây chỉ còn lại như những mảnh vụn vỡ tan trong làn mưa. Cơn mưa chia ly ấy đã trở thành một dấu mốc không thể nào quên, nhắc nhở tôi về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết nhưng cũng lắm chông chênh. Nó không chỉ gột rửa đi những dấu vết của em, mà còn là khởi đầu cho một hành trình mới, hành trình học cách đối diện với nỗi đau và tìm thấy sự trưởng thành qua thử thách.

Thế rồi, một ngày nào đó, một cơn mưa khác lại đến, cũng vào tháng Ba, nhưng mang theo một câu chuyện hoàn toàn khác, về một cuộc gọi định mệnh từ quê nhà, kéo tôi trở về với những gốc rễ xa xăm.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →