🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sài Gòn tháng Ba, những cơn mưa vẫn đến bất chợt như một lời thì thầm của số phận, không báo trước, không hẹn hò. Nó không còn là thứ mưa vội vã của những ngày chuyển mùa hạ, mà là một làn nước nhẹ nhàng, đủ làm ướt mái hiên, đủ làm tan đi cái nắng gắt còn sót lại từ buổi trưa. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa nhảy nhót trên mặt đường nhựa ướt đẫm, một cảm giác mong manh ập đến, như thể mình đang đứng giữa một vũng nước lớn của nỗi cô đơn nơi thành thị, lặng lẽ nhìn cuộc đời trôi qua.

Và rồi, giữa không gian mờ ảo của màn mưa ấy, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo tôi ra khỏi miền ký ức mông lung. Là Ba. Giọng Ba trầm ấm, mang theo mùi của đất, của gió đồng, của những buổi chiều quê xa xăm vọng về qua đường dây điện thoại chập chờn. Ba chỉ hỏi mấy câu đơn giản, về công việc, về sức khỏe, về việc tôi đã ăn cơm chưa, nhưng từng lời nói lại như những giọt mưa thấm sâu vào lòng đất khô cằn trong tôi.

Tôi im lặng lắng nghe, để giọng Ba len lỏi qua từng ngóc ngách tâm hồn. Đôi khi, chỉ một câu hỏi giản dị của người thân cũng đủ sức mạnh xoa dịu những vết xước vô hình mà cuộc sống Sài Gòn hối hả đã vô tình để lại. Mưa vẫn rơi, đều đặn và chậm rãi, như nhịp đập của trái tim tôi lúc này, vừa bình yên lại vừa chất chứa nỗi nhớ nhà cồn cào. Tôi nhớ về những buổi chiều mưa ở quê, Ba thường ngồi bên hiên nhà, sửa soạn đồ đạc, hay chỉ đơn giản là nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt xa xăm dõi về phía cánh đồng mênh mông.

Những ký ức ấy ùa về, dịu dàng như làn mưa tháng Ba, gột rửa đi chút bụi bặm, chút mệt mỏi trong tôi. Tôi nhận ra, dù có trưởng thành đến mấy, dù có tự lập đến mấy giữa chốn phồn hoa này, thì sâu thẳm trong lòng, mình vẫn là đứa con bé bỏng của Ba, vẫn cần một điểm tựa vô hình để níu giữ. Cuộc gọi của Ba không phải là một sự trách móc hay đòi hỏi, nó chỉ là một sợi dây vô hình kết nối tôi với cội nguồn, nhắc nhở tôi về những giá trị vĩnh cửu.

Cơn mưa hôm ấy không dữ dội, không ào ạt như cơn mưa chia ly, mà chỉ lất phất, như nước mắt của một người vừa trải qua bao nhiêu giông bão để rồi tìm thấy chút bình yên. Tôi cảm thấy mình đang lớn lên từng chút một, không chỉ qua những vấp ngã hay thành công, mà còn qua những khoảnh khắc dịu dàng như thế này, khi đối diện với tình yêu thương vô điều kiện từ gia đình. Đó là sự trưởng thành qua thử thách của nỗi cô đơn, của những lựa chọn xa nhà.

Gác máy, tôi vẫn ngồi đó, lắng nghe tiếng mưa. Sài Gòn vẫn vội vã, nhưng trong căn phòng nhỏ của tôi, mọi thứ dường như chậm lại. Cơn mưa tháng Ba ấy đã mang đến một hơi ấm, một sự trấn an cần thiết, để tôi có thêm sức mạnh đối mặt với những thử thách sắp tới. Bởi tôi biết, dù có cô độc đến mấy, tôi vẫn luôn có một mái nhà để quay về, một nơi để tìm thấy sự bình yên.

Nhưng rồi, cuộc đời vốn dĩ không ngừng biến động, và Sài Gòn cũng vậy. Chẳng mấy chốc, một cơn mưa khác lại ghé qua, cũng vào tháng Ba, nhưng lần này, nó lại mang theo hương vị đắng chát của sự thất nghiệp, của những ngày dài đối diện với sự trống rỗng và vô định.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →