Tháng Ba Sài Gòn, những hạt mưa lại vội vã giăng mắc trước khung cửa sổ căn hộ tôi, tí tách gõ nhịp buồn lên lớp kính đã mờ hơi sương. Tôi ngồi lặng thinh, ly cà phê nguội dần trong tay, dõi theo từng đợt gió xoáy tung những chiếc lá vàng úa của cây bàng già trước sân. Mùi ẩm của đất và nhựa đường bốc lên, hòa quyện với chút hương hoa sữa hiếm hoi còn sót lại, vẽ nên một bức tranh Sài Gòn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm trong tâm trí tôi, một bức tranh của nỗi cô đơn nơi thành thị mà ai cũng đôi lần phải nếm trải.
Mưa tháng Ba không ào ạt như những trận mưa dông mùa hạ, nhưng lại mang một nỗi buồn dai dẳng, một sự nặng trĩu khó tả. Mỗi hạt mưa như một viên ngọc ký ức, rơi xuống lòng đường rồi vỡ tan, mang theo những câu chuyện đã ngủ quên. Và hôm nay, cơn mưa này đã đánh thức ký ức về một ngày xa lắc xa lơ, ngày tôi lần đầu tiên đặt chân đến thành phố này, ngày tôi gặp cơn mưa đầu tiên của Sài Gòn.
Khi ấy, tôi chỉ là một cậu trai vừa tròn hai mươi, mang theo ba lô nặng trĩu những hoài bão và một chút hoang mang của tuổi trẻ. Sài Gòn đón tôi bằng cái nắng chói chang, nồng nực, rồi đột ngột đổ một cơn mưa như trút nước. Tôi còn nhớ như in, đứng trú dưới mái hiên một cửa hàng đã đóng cửa, nhìn dòng người hối hả lướt qua dưới tấm màn nước, lòng vừa sợ hãi vừa tò mò.
Cơn mưa ấy không giống bất kỳ cơn mưa nào tôi từng biết ở quê nhà. Nó cuồng nhiệt hơn, dữ dội hơn, và dường như mang một linh hồn riêng của thành phố. Nước ngập ngang mắt cá chân, những chiếc xe máy lướt qua tạo nên những con sóng nhỏ, hắt tung lên như muốn nhấn chìm tất cả. Tiếng sấm gầm gừ đâu đó xa xăm, báo hiệu một sự khởi đầu đầy biến động, một lời chào của Sài Gòn gửi đến tôi, đứa trẻ mới lớn còn quá đỗi mong manh.
Tôi đứng đó, co ro trong chiếc áo sơ mi mỏng, cảm nhận từng giọt nước lạnh lướt qua da thịt, mang theo cái lạnh lẽo của sự lạc lõng. Giữa một thành phố rộng lớn, xa lạ, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé đến vô cùng, như một chiếc lá non vừa rụng khỏi cành, chênh vênh giữa dòng đời. Những giấc mơ về tương lai rực rỡ bỗng chốc bị nhòe đi , tan vào màn mưa trắng xóa, như thể chính cơn mưa này đang rửa trôi đi bao khát vọng tuổi trẻ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →