Mùa hè mười tám tuổi đến, không còn là những vệt nắng vàng ươm trên hiên nhà hay tiếng ve sầu réo rắt khúc nhạc vô tư. Nó mang một sắc thái khác, như màu của buổi chiều tà, vừa rực rỡ nhưng cũng vương vấn chút chia ly. Cơn gió heo may đầu mùa thổi qua, mang theo hương đất khô và mùi của những lá cây sắp lìa cành, báo hiệu một sự chuyển mình lớn lao.
Ngày tôi rời đi, nắng vẫn trải thảm vàng óng ả trên con đường làng, nhưng ánh sáng ấy dường như không còn đủ sức sưởi ấm tâm hồn đang chông chênh. Mẹ vẫn lặng lẽ bên tôi, bàn tay thoăn thoắt xếp gọn từng chiếc áo, từng cuốn sách vào chiếc vali đã cũ. Mỗi nếp gấp, mỗi cái vuốt phẳng của mẹ đều như một lời dặn dò không thành tiếng, thấm đẫm yêu thương và nỗi lo toan.
Tiếng quạt điện cũ vẫn rì rì quay, thổi hơi nóng từ những ngày oi ả cuối cùng. Nó như một nhịp điệu quen thuộc của ngôi nhà, nay bỗng trở nên khắc khoải lạ thường. Tôi nhìn mẹ, thấy bóng lưng gầy của người in trên bức tường, như một bức tranh phai màu của thời gian mà tôi đã vô tình bỏ quên suốt bao năm tháng. Mẹ không nói nhiều, chỉ đôi lúc dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi, ánh mắt xa xăm như thể đang dõi theo một con thuyền sắp rời bến.
Chiếc hộp nhỏ đựng vài chiếc bánh quy mẹ tự làm, một gói kẹo lạc và vài đồng tiền lẻ được mẹ giấu kỹ trong túi áo khoác của tôi. Đó là cả gia tài của một người mẹ, gói ghém trong những món đồ nhỏ bé, giản dị. Mùi của bếp than hồng, của những hạt đỗ đen mẹ vừa hầm thơm lừng vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một sợi dây vô hình níu giữ bước chân tôi.
Khi cánh cổng sắt kêu kẽo kẹt khép lại sau lưng, tôi cảm thấy như một phần hồn mình vẫn còn mắc kẹt lại nơi ngưỡng cửa quen thuộc ấy. Con đường phía trước trải dài, rộng mở và đầy hứa hẹn, nhưng cũng mang theo một nỗi cô đơn mơ hồ, tựa như một con chim non lần đầu rời tổ, đôi cánh còn run rẩy trước khoảng trời bao la. Tôi quay đầu nhìn lại, mẹ vẫn đứng đó, nhỏ bé dưới vòm cây bàng già, bóng dáng mẹ mờ dần trong ánh nắng cuối ngày, như một chấm phai nhòa trên bức tranh cuộc đời.
Tàu bắt đầu lăn bánh, khung cảnh quen thuộc cứ thế trôi đi, mờ dần qua ô cửa kính. Lần đầu tiên, tôi không còn cảm thấy cái nóng bức của mùa hè mà chỉ còn lại một cảm giác trống trải, mênh mang. Tôi biết, từ giờ trở đi, những mùa hè của tôi sẽ không còn trọn vẹn bóng dáng mẹ kề bên, không còn tiếng quạt rì rào hay mùi chè đỗ đen thơm lừng như một lời ru vỗ về. Chỉ còn lại những ký ức, mong manh như sương khói.
Và rồi, những năm tháng xa nhà cứ thế nối tiếp nhau, mang tôi đi qua bao miền đất lạ, gặp gỡ bao con người mới. Tôi lớn lên, trưởng thành hơn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, vẫn luôn có một góc nhỏ dành cho hình bóng mẹ và những mùa hè tuổi thơ. Cho đến một ngày, khi tôi trở về, căn nhà vẫn còn đó, với mùi hương thân thuộc vương vấn…
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →