Tiếng ve vẫn râm ran ngoài kia, nhưng không còn rộn rã như những mùa hè trước. Chúng ngân nga một cách dè dặt, như sợ làm vỡ tan lớp không khí mỏng manh đang bao phủ lấy ngôi nhà. Nắng tháng Bảy vẫn vàng ươm trên từng mái ngói, đổ bóng những tán cây xanh rì xuống sân, nhưng dường như đã thôi cái vẻ ngạo nghễ, chói chang, mà thay vào đó là một thứ ánh sáng yếu ớt, như đang cố gắng an ủi.
Mẹ nằm trên giường, cửa sổ mở hờ, đón chút gió lùa qua tấm rèm mỏng. Khác với dáng vẻ thoăn thoắt thường ngày, mẹ giờ đây là một nét chấm phá tĩnh lặng giữa bức tranh mùa hè sôi động. Vầng trán mẹ không còn lấp lánh mồ hôi vì bếp lửa, mà chỉ nhợt nhạt, những đường gân xanh ẩn hiện như con suối nhỏ lạc dòng trên làn da trắng.
Căn phòng vốn quen thuộc với tiếng lạch cạch của kim chỉ, mùi thơm của vải vóc, nay chỉ còn thoang thoảng mùi dầu gió. Tôi ngồi cạnh, không dám làm ồn, chỉ nghe tiếng quạt điện cũ kỹ quay đều, đều như một lời ru không ngừng nghỉ. Tiếng quạt, vốn là âm thanh nền của mọi sinh hoạt, giờ đây trở thành nhân vật chính, nhắc nhở về sự vắng lặng bất thường.
Tôi nhớ những chiều mẹ ngồi bên hiên, tay thoăn thoắt nhặt đỗ đen, miệng lẩm nhẩm những câu chuyện cổ tích. Giờ đây, những câu chuyện ấy như bị cuốn trôi đi theo cơn sốt. Đôi mắt mẹ lim dim, không còn ánh lên vẻ tinh nghịch, mà chỉ chất chứa một sự mệt mỏi rất đỗi dịu dàng, như cánh hoa phượng cuối mùa đã thôi rực rỡ.
Bàn tay tôi nhỏ bé, lần đầu tiên chạm vào vầng trán nóng ran của mẹ. Cảm giác ấm nóng ấy không giống hơi ấm của bếp lửa hay của nắng chiều, mà là một thứ nhiệt độ báo hiệu sự mong manh. Tôi như chạm vào một đám mây sắp tan, vừa sợ hãi vừa muốn giữ lại. Mẹ khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như sợi nắng hiếm hoi xuyên qua vòm lá, yếu ớt nhưng vẫn đủ làm ấm lòng tôi.
Tôi lẽo đẽo vào bếp, tự mình nấu một nồi chè đỗ đen. Những hạt đỗ đen tròn lẳn, căng mọng, được tôi chắt chiu từng chút đường, từng chút nước cốt dừa. Khác với những lần trước có mẹ bên cạnh chỉ dẫn, lần này tôi phải tự mình lắng nghe tiếng sôi lục bục của nồi chè, tự mình nếm thử vị ngọt thanh để đảm bảo nó đúng điệu như mẹ vẫn làm.
Mùi chè đỗ đen thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, rồi len lỏi vào căn phòng mẹ nằm. Đó là một mùi hương của hy vọng, của sự vỗ về. Mẹ mở mắt, ánh nhìn dõi theo làn hơi ấm áp đang bay lên từ bát chè tôi đặt trên bàn. Vị ngọt của chè đỗ đen năm đó không chỉ là đường, là đỗ, mà còn là sự lo lắng của một đứa trẻ, là lời cầu mong mẹ mau khỏe lại.
Mùa hè ấy, tôi đã học được một bài học lặng thầm về sự yếu mềm. Mẹ, người phụ nữ tôi luôn nghĩ là mạnh mẽ như cây cổ thụ, cũng có lúc cần được che chở. Ánh nắng không còn rực rỡ, nhưng sự dịu dàng của nó lại sâu sắc hơn bao giờ hết, như một lời thì thầm về những điều thiêng liêng và vô giá.
Thời gian trôi đi, mẹ đã khỏe lại, và tiếng cười lại rộn ràng trong ngôi nhà. Nhưng mùa hè năm đó vẫn còn đọng lại trong ký ức tôi như một bức tranh phai màu, với những mảng sáng yếu ớt và những gam màu trầm lắng. Tôi hiểu rằng, cuộc đời không phải lúc nào cũng là những ngày nắng chói chang, đôi khi cần những khoảng lặng để lắng nghe tiếng lòng, để biết rằng sự bình yên cũng là một món quà.
Sau những ngày mẹ ốm, tôi bắt đầu nhận ra những nếp nhăn li ti trên khóe mắt mẹ, những sợi tóc bạc lấm tấm ẩn mình dưới vành khăn. Chúng như những dấu ấn của thời gian, không còn là những vết tích xa vời mà trở nên gần gũi, hữu hình hơn bao giờ hết. Mùa hè năm ấy, tôi đã lớn hơn một chút, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn, khi biết rằng những gì yêu thương nhất cũng có thể vụt bay như làn khói. Và rồi, mùa hè mười tám tuổi đến, mang theo một nỗi niềm xa xăm khác...
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →