Tôi, một đứa trẻ bé bỏng giữa cái nắng tháng sáu như nung, thường tìm về gian bếp nhỏ, nơi có bóng mẹ như một luồng gió mát lành tự bao giờ. Gian bếp ấy, dẫu không có điều hòa hay quạt điện thổi vù vù, lại ẩn chứa một thứ phép thuật riêng, xoa dịu đi cái oi ả của ngày dài. Đó là mùa hè đầu tiên tôi được mẹ dạy cách ủ lấy ngọt ngào từ những hạt đỗ đen mộc mạc.
Cái nóng như thể đã ngấm vào từng thớ gỗ, từng viên gạch, nhưng khi mẹ bắt đầu ngâm đỗ, một luồng khí mát dịu dường như lan tỏa từ chậu nước trong veo. Mẹ nói, phải chọn những hạt đỗ mẩy tròn, không sứt mẻ, như những viên ngọc trai đen của đất. Bàn tay mẹ thoăn thoắt đãi đỗ, tiếng nước chảy róc rách như một khúc ca êm đềm, gột rửa đi cả bụi bặm của ngày.
Rồi đến công đoạn ninh, cả gian bếp nhỏ lại ngập tràn trong làn hơi nước bảng lảng và mùi đỗ thơm lừng. Tiếng quạt điện cũ kỹ kêu kẽo kẹt, cố gắng xua đi cái oi bức, nhưng chẳng thể nào át được mùi hương quyến rũ ấy. Nó len lỏi qua từng khe cửa, níu giữ tôi ở lại bên cạnh mẹ, lắng nghe tiếng đỗ sôi lục bục như một bản hòa tấu của sự kiên nhẫn. Mẹ kiên nhẫn chờ đợi, như đợi một bông hoa hé nở, từng hạt đỗ bung mình mềm mại.
Tôi đứng tựa vào chân mẹ, ngước nhìn mẹ khuấy nồi chè, đôi mắt tròn xoe dõi theo từng động tác. Mẹ chỉ cho tôi cách nhận biết khi nào đỗ đã mềm vừa đủ, khi nào nên cho đường vào để vị ngọt ngấm sâu mà không làm cứng hạt đỗ. Từng lời mẹ dặn dò như những sợi chỉ vàng, dệt nên một tấm thảm ký ức ấm áp mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời. Bàn tay mẹ, vốn chai sần vì nắng gió đồng áng, lại khéo léo và dịu dàng đến lạ khi cầm chiếc muỗng gỗ.
Khi đường tan chảy, hòa quyện vào những hạt đỗ đã chín mềm, mùi thơm càng thêm nồng nàn, ngọt ngào. Đó không chỉ là mùi của đường và đỗ, mà còn là mùi của tình yêu, của sự sẻ chia, của những ngày hè dài bất tận. Mẹ múc ra một bát, thêm chút dừa nạo trắng muốt như những đám mây nhỏ, và đặt vào tay tôi. Bát chè nóng hổi ban đầu, rồi lại được làm mát bằng những viên đá trong veo, tan chảy thành những giọt nước long lanh.
Vị ngọt thanh mát, béo ngậy của nước cốt dừa, mềm mại của hạt đỗ, tất cả như tan chảy trên đầu lưỡi, xua đi mọi sự mệt mỏi và nóng bức. Mỗi thìa chè không chỉ là một món ăn, mà là một câu chuyện, một bài học về sự tỉ mỉ, về tình yêu thương ẩn chứa trong từng công đoạn. Tôi ăn thật chậm, muốn kéo dài mãi cái khoảnh khắc được ngồi bên mẹ, giữa gian bếp ngập tràn hơi ấm và mùi hương ấy.
Mùa hè năm đó, mùi chè đỗ đen đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức của tôi về mẹ, về những trưa hè nắng gắt mà vẫn dịu mát lạ kỳ. Nó không chỉ là món tráng miệng, mà còn là sợi dây vô hình nối kết tình mẹ con, được dệt nên từ những hạt đỗ giản dị và tình yêu vô bờ. Nhưng có những sợi dây, dẫu bền chặt đến đâu, đôi khi cũng phải đối mặt với những thử thách bất ngờ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →