🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chuyến xe cuối cùng dừng lại trước con ngõ quen thuộc, nhuốm màu chiều tà như một bức tranh phai bạc. Lòng tôi khẽ chùng xuống, một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ len lỏi. Hơi thở của thành phố lạ lẫm vẫn còn vương trên áo, nhưng không khí nơi đây đã lập tức ôm lấy tôi, bằng cái nắng hè hanh hao và mùi đất ẩm quen thuộc sau cơn mưa bóng mây vừa tạnh.

Cánh cổng sắt đã ngả màu thời gian, những vệt rỉ sét như những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt người già. Vườn cây vẫn xanh rì, những tán lá xoài rung rinh trong gió nhẹ, thì thầm những câu chuyện cũ không lời. Tôi bước qua ngưỡng cửa, nơi mỗi viên gạch, mỗi bức tường đều như một trang nhật ký ẩn chứa bao nhiêu kỷ niệm đã ngủ yên, chờ đợi được đánh thức.

Ngôi nhà vắng lặng đến lạ thường, không còn tiếng lách cách của bát đũa, không còn tiếng quạt điện cũ rì rào như một bài hát ru êm đềm. Không gian như được bọc trong một tấm màn nhung dày đặc của sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân tôi vọng lại khô khốc trên nền gạch. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận một điều gì đó đã từng rất đỗi hiển nhiên, nay lại trở thành một khoảng trống không thể lấp đầy.

Nắng hè vẫn đậu trên hiên nhà, vương vào từng kẽ lá, nhuộm vàng cả không gian. Tôi đi qua phòng khách, nhìn thấy chiếc ghế mây mẹ hay ngồi, giờ đây trống trải như một nốt nhạc bị bỏ quên trong bản nhạc. Bụi thời gian phủ lên mọi vật, nhưng không làm lu mờ đi những đường nét của quá khứ, ngược lại, nó càng tôn lên vẻ trầm mặc, thiêng liêng.

Tôi tiến vào căn bếp nhỏ, nơi từng là vương quốc của mẹ, nơi mùi hương của những món ăn yêu thương đã sưởi ấm bao mùa đông lạnh giá và xua đi bao cái oi ả của ngày hè. Không có tiếng dao thớt, không có mùi hành phi thơm lừng. Nhưng rồi, giữa không gian tĩnh lặng ấy, một mùi hương dịu dàng, thân thuộc bỗng nhẹ nhàng len lỏi, như một sợi chỉ vô hình dẫn lối tâm hồn tôi.

Đó là mùi chè đỗ đen. Không nồng nàn, không rõ ràng như khi nồi chè đang sôi sục trên bếp, mà chỉ là một dư âm rất khẽ, như hơi thở của ký ức, vẫn còn vương vấn đâu đây trong từng thớ gỗ của kệ bếp, trong từng kẽ hở của chiếc tủ cũ. Mùi hương ấy, ngọt ngào và ấm áp, tựa như một vòng tay vô hình đang ôm lấy tôi, vỗ về tôi sau bao năm tháng xa cách.

Bỗng chốc, hình ảnh mẹ lại hiện về rõ nét, với chiếc tạp dề cũ, đôi bàn tay thoăn thoắt đãi đỗ, rồi cẩn thận bắc nồi lên bếp. Tiếng thìa khuấy nhẹ nhàng, tiếng lửa reo tí tách, và cả nụ cười hiền hậu của mẹ khi tôi háo hức chờ đợi chén chè mát lạnh. Tất cả hiện lên chân thực như thể mới hôm qua, dù thời gian đã vô tình cuốn trôi đi bao nhiêu mùa hạ.

Mùi chè đỗ đen ấy, không chỉ là hương vị của một món ăn, mà còn là mùi hương của tình yêu, của sự hy sinh thầm lặng, của những buổi chiều hè mẹ dạy tôi cách sống, cách yêu thương. Nó là sợi dây vô hình kết nối tôi với một phần ký ức đẹp đẽ nhất, một phần không thể thiếu trong tâm hồn tôi. Dù mẹ đã đi xa, nhưng mùi hương này vẫn ở lại, như một lời nhắc nhở rằng mẹ chưa bao giờ thực sự rời đi.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn bếp, hít thật sâu mùi hương quen thuộc ấy, ...để ký ức ùa về, nhuộm đẫm không gian bằng sắc màu hoài niệm.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện