🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tờ giấy thi được phát trả vào buổi chiều thứ Sáu, ngay sau giờ Thể dục.

Minh đứng ở hành lang tầng hai, tay cầm tờ kết quả, mắt lướt qua con số ở góc phải: 27/30. Cô Thanh — giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên Toán — đã khoanh tròn điểm số bằng bút đỏ, thêm một dấu cộng nhỏ bên cạnh theo thói quen của bà mỗi khi hài lòng. Điểm tổng ba môn: Toán mười, Lý chín, Hóa tám. Không tệ. Với Minh, không tệ là đủ rồi.

Anh gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo đồng phục.

Dưới sân trường, lũ bạn nam đang ồn ào bàn tán — thằng Tuấn than điểm Hóa thấp như đáy giếng, con Linh khóc thút thít vì trượt mục tiêu Văn. Cái không khí của kỳ thi thử bao giờ cũng thế: một nửa tiếng cười, một nửa tiếng thở dài, trộn vào nhau giữa cái nắng đầu hè dính như mật.

Minh xuống cầu thang, mắt vô thức tìm một dáng áo trắng quen thuộc.

Hương ngồi dưới gốc cây phượng vĩ — chỗ cũ, chỗ quen, chỗ hai đứa vẫn ngồi mỗi chiều. Nhưng hôm nay cô ngồi một mình, sớm hơn thường lệ, lưng tựa vào thân cây và cúi xuống tờ đề thi Văn trải rộng trên gối.

Minh đi lại gần. Hương không ngước đầu lên.

"Mấy điểm?" anh hỏi, giọng bình thường như mỗi ngày.

Hương im lặng một nhịp. "Hai mươi hai."

Minh ngồi xuống bên cạnh, cách một gang tay. "Mục tiêu của mày là bao nhiêu?"

"Hai mươi lăm."

Anh không nói thêm gì. Biết nói gì bây giờ? Câu "cố lên" nghe sáo rỗng. Câu "lần sau làm tốt hơn" thì trống rỗng không kém. Minh ngồi yên, nhìn ra sân trường — lũ học sinh tan dần, tiếng xe đạp lách cách trên đường đá, mấy đứa lớp dưới còn chạy nhảy chơi đuổi bắt như chưa biết chữ "thi cử" là gì.

Hương cầm bút, bắt đầu làm lại đề Văn trên tờ giấy nháp.

Minh liếc sang. Cô đang gạch chân câu hỏi phân tích, rồi ghi lại dàn ý từng ý một, nét chữ vẫn ngay ngắn dù tay cô hơi run nhẹ ở những chữ đầu. Hương học Văn không phải kiểu học thuộc lòng — cô hay đọc to đoạn văn mẫu rồi nhắm mắt lại, thử xem có nhớ được cái cảm giác trong đó không. Minh từng thấy cô làm vậy ít nhất chục lần, và lần nào anh cũng không hiểu tại sao làm thế lại hiệu quả hơn ghi chép bình thường.

Nhưng hôm nay Hương không đọc to. Cô chỉ viết.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Tiếng ve bắt đầu kêu — lúc này tháng Năm sắp hết, ve kêu từ trưa đến tối không nghỉ, cái âm thanh mà Minh nghĩ đến bao giờ cũng kèm theo mùi nhựa đường nóng và mùi kem đánh răng từ hộp bút màu của Hương.

Anh mở cặp sách, lấy ra cuốn Vật lý ôn tập. Lật vài trang. Không đọc được chữ nào.

Mắt anh cứ liếc sang Hương.

Cô đang cắn môi — thói quen khi đang nghĩ — và kẻ lại sơ đồ cấu trúc bài nghị luận. Tóc cô xõa xuống một bên má, mấy sợi tơ vàng nhạt bị nắng chiều tô màu. Ngón tay cô có vết mực xanh ở đốt ngón trỏ, chỗ mực hay chảy ra từ cây bút bi cũ mà Hương nhất định không chịu thay vì "vẫn còn viết được."

Minh nhớ đến hôm đầu tháng Tư, hôm đầu tiên hai đứa ngồi học chung ở chỗ này. Hương đã nói: "Tao phải đậu Sư phạm Văn. Tao học mười hai năm vì điều đó." Giọng cô lúc ấy không run, không kiêu, chỉ thẳng như một đường kẻ thước — cái loại quyết tâm không cần ai xác nhận.

Hai mươi hai điểm trong kỳ thi thử. Ba điểm dưới mục tiêu. Với người khác thì không sao, nhưng với Hương — Minh biết — đó là một cái gì đó lớn hơn điểm số.

Anh thò tay vào túi quần, mò lấy một chiếc kẹo bạc hà.

Thói quen xấu từ hồi lớp Mười: Minh hay nhét kẹo bạc hà vào túi mỗi khi đi học, nhấm nháp lúc ôn bài để tỉnh ngủ. Mẹ anh bảo ăn kẹo nhiều sâu răng, bố anh bảo trông mất lịch sự, nhưng Minh vẫn làm vì — thật ra không có lý do gì, chỉ là quen rồi.

Anh đặt chiếc kẹo lên góc sách của Hương.

Không nói gì. Không nhìn cô. Anh quay lại trang Vật lý, giả vờ đang đọc.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Tiếng giấy kẹo sột soạt khẽ.

Minh không dám nhìn. Anh nhìn chữ trong sách, nhưng mắt không thấy chữ — chỉ thấy khoảng trống ở góc sách của Hương, chỗ vừa nãy còn có chiếc kẹo, bây giờ không còn nữa.

Hương không nói gì. Không cảm ơn, không hỏi "cái này của mày không," không làm gì cả. Chỉ lấy kẹo, bỏ vào miệng, rồi cúi xuống tiếp tục viết.

Minh thở ra — rất nhẹ, đủ để không ai nghe thấy.

Và anh mới nhận ra: từ nãy đến giờ anh đang nín thở.

Không khí buổi chiều hôm đó khác thường.

Không phải vì yên tĩnh hơn hay ồn ào hơn. Chỉ là khác — theo cái cách mà một buổi chiều đôi khi tự dưng có trọng lượng, không giải thích được bằng ngôn ngữ bình thường.

Hương làm lại đề Văn trong hơn một tiếng đồng hồ. Minh ngồi bên cạnh, học Vật lý — lần này anh thật sự đọc được, không hiểu sao. Hai đứa không nói chuyện nhiều. Thỉnh thoảng Hương hỏi "chữ 'bi tráng' viết thế này đúng không," Minh nhìn qua rồi gật đầu hoặc lắc đầu. Thỉnh thoảng Minh hỏi "bài này mày nhớ có làm không," Hương liếc qua rồi nói "có, câu c sai công thức." Cứ thế.

Không phải im lặng nặng nề. Không phải im lặng ngượng ngùng. Là cái im lặng của hai người đang làm việc của mình bên cạnh nhau và điều đó — tự nó — đã là đủ.

Nắng chiều đổ xuống theo góc nghiêng, in bóng hoa phượng vĩ thành những mảnh đỏ rực trên nền đất. Hải Phòng tháng Năm nắng như đổ lửa từ trưa đến ba giờ, nhưng sau bốn giờ chiều thì gió biển thổi vào, mang theo cái mùi mặn mà Minh thích từ hồi còn nhỏ. Anh hay nghĩ sau này rời Hải Phòng lên Hà Nội học, anh sẽ nhớ cái mùi này nhất.

Hương gập tờ giấy nháp lại, thở dài — không phải thở dài nặng nề, chỉ là cái thở dài của người vừa xong một việc.

"Xong rồi," cô nói.

"Lần này được mấy điểm?" Minh hỏi, không suy nghĩ.

Hương nhìn anh. Rồi cô bật cười — cười nhẹ thôi, nhưng lần đầu tiên từ chiều đến giờ.

"Tao chưa chấm."

"Thì chấm xem."

"Tự chấm bài của mình không chính xác."

Minh giả vờ cau mày. "Thế mày làm lại để làm gì?"

"Để biết mình sai chỗ nào." Hương nhìn lại tờ giấy. "Hai mươi hai điểm không phải vì tao không biết — tao biết hết. Tao chỉ... viết không ra." Cô dừng lại. "Biết trong đầu và viết ra giấy là hai chuyện khác nhau."

Minh không trả lời ngay. Anh suy nghĩ về điều đó — và thấy nó đúng theo một cách anh chưa bao giờ tự hỏi mình.

"Mày không sao chứ?" anh hỏi.

Câu hỏi đơn giản đến mức ngớ ngẩn. Nhưng Hương không cười.

"Không sao." Cô ngập ngừng. "Chỉ là... tao sợ."

"Sợ thi trượt?"

"Sợ mình đã cố hết sức mà vẫn không đủ."

Minh im lặng.

Câu đó anh không biết trả lời. Không phải vì không muốn, mà vì — thật lòng mà nói — không có câu trả lời nào đúng cho điều đó. Không ai có thể hứa với ai rằng cố hết sức là đủ. Đời không vận hành theo logic ấy.

Anh nhìn Hương. Cô nhìn ra sân trường, nơi bóng chiều đang đổ dài trên nền gạch. Hai bàn tay cô đặt trên gối, ngón tay đan vào nhau — cái tư thế của người đang giữ chặt một điều gì đó bên trong.

Minh thò tay vào túi. Còn một chiếc kẹo bạc hà nữa.

Anh đặt xuống trước mặt cô.

Hương nhìn chiếc kẹo. Nhìn anh. Rồi lại nhìn chiếc kẹo.

"Mày có bao nhiêu kẹo trong người vậy?"

"Hôm nay chỉ còn hai cái. Mày lấy hết rồi đó."

Hương cầm chiếc kẹo lên, gỡ giấy bọc ra từ từ. "Lần sau mang nhiều hơn đi."

"Ừ," Minh nói. "Ừ, để tao nhớ."

Về đến nhà lúc gần sáu giờ, Minh ngồi vào bàn học nhưng không mở sách.

Anh nhìn ra cửa sổ. Phố Lạch Tray buổi tối bắt đầu lên đèn, tiếng xe máy rì rầm, nhà hàng xóm có mùi cơm chiều bay qua ô cửa mở.

Anh nghĩ về buổi chiều hôm đó — không phải về điểm số, không phải về đề thi, không phải về ba tháng ôn luyện còn lại. Anh nghĩ về chiếc kẹo bạc hà đặt lên góc sách. Về cách Hương lấy kẹo mà không nói gì. Về cái im lặng sau đó — không nặng nề, không trống rỗng, mà gần với cái gì đó anh chưa có tên gọi.

Minh không phải người giỏi an ủi. Anh biết điều đó. Anh hay nói những câu thực tế khi người khác cần câu cảm thông, hay đề xuất giải pháp khi người ta chỉ cần được lắng nghe. Với mẹ, với bạn bè, anh đã làm thế nhiều lần và thấy mình trật nhịp, thấy câu nói của mình vừa chạm vào không khí thì đã lạc đi đâu mất.

Nhưng hôm nay anh không nói gì. Chỉ đặt kẹo xuống.

Và Hương lấy kẹo.

Không biết tại sao, điều đó lại cảm thấy đúng hơn bất cứ câu nói nào anh từng nghĩ ra.

Minh mở vở ra, bắt đầu ghi dàn ý bài Vật lý — nhưng đầu bút anh dừng lại ở giữa trang. Anh viết xuống, không hẳn vì có ý định, chỉ vì tay muốn viết:

Có những lúc không cần nói gì.

Anh nhìn dòng chữ đó một lúc. Rồi gạch chân nó.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng ve tắt dần theo bóng tối. Mùa hạ năm ấy còn dài — còn ba tháng, còn hàng trăm buổi chiều dưới gốc phượng vĩ, còn bao nhiêu đề thi thử, bao nhiêu điểm số lên xuống, bao nhiêu chiếc kẹo bạc hà anh sẽ nhớ mang theo nhiều hơn.

Nhưng đêm hôm đó, lần đầu tiên trong suốt mười bảy năm sống, Minh hiểu rằng im lặng cũng có thể là một cách nói — và đôi khi, đó là cách nói duy nhất đúng.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →