🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Buổi chiều hôm đó, gió từ phía cảng thổi vào, mang theo mùi muối và mùi hoa phượng vừa rụng. Minh đang thu dọn sách vở thì nhìn thấy nó — một cuốn nhật ký bìa màu xanh lá đặt lại trên góc ghế đá, ngay chỗ Hương vẫn hay ngồi.

Anh biết ngay là của cô ấy. Không cần nhìn tên, không cần đoán. Cái màu xanh đó, màu của cây bút bi Hương cài trên túi áo đồng phục mỗi ngày, màu của cuốn từ điển cô vẫn tra khi gặp từ khó trong đề văn — một màu xanh rất đặc trưng, như kiểu màu chỉ Hương mới chọn.

Minh cầm lên.

Cuốn nhật ký mỏng hơn anh tưởng, nhưng dày hơn một cuốn tập thông thường. Bìa cứng, có hoa văn lá nhỏ dập nổi ở góc dưới bên phải. Góc bìa đã hơi sờn — dấu hiệu của một cuốn sách được cầm nhiều, mở nhiều. Sợi dây ruy băng màu vàng nhạt đánh dấu trang nằm thò ra khỏi cuốn sách chừng hai đốt ngón tay.

Anh đứng yên một lúc.

Rồi anh nhìn xuống cuốn nhật ký trong tay mình.

Chỉ cần lật một trang thôi. Chỉ một trang — anh vẫn tự nhủ như vậy trong đầu, dù biết mình sẽ không làm. Có cái gì đó rất riêng tư trong cuốn sách nhỏ này, một ranh giới vô hình mà dù Minh có tò mò đến mấy cũng không thể bước qua. Chữ của Hương ở bên trong đó. Những điều Hương nghĩ, những điều Hương cảm — những điều có thể chưa nói với ai bao giờ.

Anh cầm cuốn nhật ký rất lâu.

Gió thổi, một cánh phượng đỏ rơi xuống chân ghế đá. Tiếng ve kêu rền trên cao, đều đều như tiếng đồng hồ đếm ngược. Ba tháng nữa là thi. Ba tháng nữa mọi thứ sẽ thay đổi — trường nào, thành phố nào, người nào sẽ còn ngồi cạnh nhau như hôm nay.

Minh bỏ cuốn nhật ký vào túi xách, thu dọn nốt đống sách còn lại rồi đứng dậy về.

Sáng hôm sau, Hương đến sớm hơn thường lệ.

Minh nhận ra ngay từ cách cô bước — không còn cái dáng thong thả quen thuộc mà có gì đó hơi vội, mắt đảo nhanh xuống ghế đá trước khi nhìn lên. Khi thấy ghế trống, khuôn mặt Hương thoáng một cái gì đó — không hẳn là hoảng, nhưng có phần lo.

"Em tìm gì vậy?" Minh hỏi, dù biết câu trả lời.

Hương ngẩng đầu lên, hơi giật mình. "À... không. Không có gì."

Anh đặt cuốn nhật ký lên mặt ghế đá, đẩy về phía cô.

Hương nhìn xuống. Rồi cô nhìn lên, nhìn Minh, rồi lại nhìn xuống cuốn nhật ký. Má cô đỏ lên rất nhanh — cái đỏ của người bị bắt gặp, dù chẳng ai bắt gặp cô làm điều gì cả.

"Anh..." Cô cầm cuốn nhật ký lên, giọng hạ thấp hơn một chút. "Anh có đọc không?"

Minh lắc đầu.

Một giây im lặng. Hương nhìn anh — cái nhìn rất chăm chú, như đang đọc xem câu trả lời đó có thật hay không.

"Thật không?"

"Thật."

Hương thở ra. Cái thở phào nhẹ nhõm đến mức Minh gần như nghe thấy tiếng — hay có thể anh tưởng tượng ra. Cô ôm cuốn nhật ký vào ngực, ngón tay khẽ siết lại một chút, như kiểu người ta ôm thứ gì vừa bị đánh rơi và may mắn nhặt lại được.

"Cảm ơn anh," Hương nói, giọng bình thường trở lại, nhưng vẫn chưa nhìn thẳng vào mặt anh.

Minh ngồi xuống, mở cuốn Địa lý ra. "Em hay để quên đồ lắm."

"Em không hay để quên." Hương ngồi xuống bên cạnh, đặt cuốn nhật ký vào túi trước rồi cẩn thận kéo khóa lại. "Hôm qua là ngoại lệ. Em đang tính toán bài Vật lý nên... bị phân tâm."

"Bài nào?"

"Bài con lắc đơn. Minh hay bị nhầm công thức không?"

"Không." Minh nhìn sang cô. "Em có bị nhầm không?"

Hương im lặng một lúc. "Đôi khi."

Họ bắt đầu học. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng lật trang, tiếng xe đạp cọ qua con đường nhỏ bên cạnh sân trường. Không khí mùa hè nặng hơi nóng nhưng dưới bóng cây phượng thì dịu hơn một chút — cái dịu mát của bóng cây mà sau này lớn lên sống ở nơi không có mùa hè Hải Phòng, người ta sẽ không bao giờ tìm lại được.

Khoảng mười một giờ, khi Minh đang ghi chép một đoạn lý thuyết, Hương đột nhiên nói:

"Anh có biết không, em hay viết nhật ký mỗi tối."

Minh dừng bút. Không hẳn vì câu nói — mà vì giọng Hương khi nói câu đó, như kiểu cô đang kể điều này không phải vì ai hỏi, mà vì cô muốn kể.

"Mỗi tối à?" anh hỏi.

"Ừ. Trước khi ngủ." Hương đang nhìn xuống cuốn sách nhưng hình như không đọc gì. "Em ghi lại những chuyện nhỏ trong ngày. Không phải chuyện lớn — không phải kiểu 'hôm nay học được bao nhiêu trang' hay 'hôm nay ôn được mấy chương'. Mấy cái đó em ghi vào lịch học. Còn nhật ký thì khác."

"Khác thế nào?"

Hương suy nghĩ một lúc. "Như là... hôm qua có một con mèo tam thể chạy qua sân trường, dừng lại nhìn em khoảng mười giây rồi đi. Em không biết tại sao lại nhớ chuyện đó. Nhưng về nhà em vẫn ghi vào nhật ký."

Minh không nói gì. Anh thấy có điều gì đó hơi kỳ lạ trong ngực — không phải buồn, không phải vui, một thứ cảm giác gì đó nhẹ và hơi mơ hồ.

"Tại sao lại ghi?" anh hỏi.

"Vì sợ quên." Hương nhìn lên, mắt cô lúc này hướng ra phía hàng phượng vĩ. "Những chuyện nhỏ như vậy hay bị quên nhất. Mà đôi khi những chuyện nhỏ đó lại là thứ mình nhớ lâu hơn mọi chuyện khác, anh có thấy không? Như kiểu... em chắc sẽ không nhớ hôm đó học bài gì, ôn được mấy đề. Nhưng con mèo tam thể nhìn em mười giây thì em nhớ được."

Minh gật đầu, chậm rãi. Anh hiểu điều Hương nói — hiểu theo kiểu không cần giải thích thêm.

"Anh cũng hay chú ý mấy thứ vặt vãnh như vậy," anh nói. "Nhưng không ghi lại."

"Thì mất rồi," Hương nói, giọng bình thường nhưng có gì đó hơi đáng tiếc. "Mà một ngày có bao nhiêu thứ nhỏ như vậy trôi qua. Sáng đi học thấy hàng bún bò dì Tám đông hơn thường lệ. Trưa nhìn lên thấy mây hình con cá. Chiều về mưa một lúc rồi tạnh — cái mưa mà mặt đường không kịp ướt hẳn. Không ai kể cho ai nghe những thứ đó. Nhưng những thứ đó là một ngày của mình."

Minh nhìn Hương. Trong ánh nắng ban mai chiếu xiên qua tán lá, khuôn mặt cô có một thứ gì đó rất thật — không phải kiểu thật của người đang cố gắng thành thật, mà kiểu thật của người không nghĩ đến chuyện che giấu.

Anh đặt bút xuống.

"Hôm nay em sẽ viết gì?"

Câu hỏi bật ra tự nhiên đến mức Minh cũng hơi ngạc nhiên. Anh không định hỏi — hay có định mà không biết. Câu hỏi cứ nằm trong đầu rồi tự tìm đường ra ngoài.

Hương nhìn anh. Một khoảnh khắc rất ngắn — đủ để Minh kịp nhận ra mình vừa hỏi một điều gì đó hơi khác thường.

Rồi cô cười. Không phải cười lớn, chỉ là khóe môi nhích lên một chút, mắt hơi cong lại. Cái cười của người biết câu trả lời nhưng không muốn nói.

Hương cúi xuống, tiếp tục nhìn vào cuốn sách.

Cô không trả lời.

Tối hôm đó, Minh nằm trên giường nhìn lên trần nhà.

Quạt trần quay chậm. Tiếng rao hàng vọng vào từ ngoài đường — bán đậu hũ, tiếng người bán quen thuộc đến mức không cần nghe rõ lời cũng biết là ai. Đâu đó phía cuối ngõ có tiếng ti vi của hàng xóm, tiếng vỗ tay của khán giả một chương trình nào đó.

Hải Phòng mùa hè buổi tối có mùi riêng — mùi của hoa sữa chưa đến mùa nhưng đã có mùi gì thoang thoảng, mùi của nhựa đường nguội dần sau một ngày nắng, mùi của cơm tối nhà ai đó còn vướng lại trên không khí.

Minh nghĩ đến câu hỏi của mình.

Hôm nay em sẽ viết gì?

Anh không hiểu tại sao mình lại hỏi câu đó. Không phải kiểu không hiểu của người hối hận — anh không hối hận. Chỉ là khi ngồi một mình trong phòng tối, anh mới nhận ra câu hỏi đó có một điều gì đó kỳ lạ. Như kiểu... anh muốn biết. Không phải tò mò bình thường — mà là muốn biết theo một cách khác, cái cách mà anh chưa đặt tên được.

Hương không trả lời. Cô chỉ cười rồi quay đi học tiếp.

Nhưng cái cười đó — Minh nhớ rõ cái cười đó. Nhớ đến mức không cần cố gắng.

Anh tự hỏi bây giờ Hương đang ghi gì vào cuốn nhật ký màu xanh. Cuốn nhật ký mà anh đã cầm trên tay cả buổi chiều hôm qua, biết mình có thể mở ra đọc nhưng đã không làm. Bên trong đó là những con mèo tam thể, những đám mây hình con cá, những cơn mưa không kịp làm ướt mặt đường — những thứ nhỏ bé của một ngày mà Hương sợ quên.

Và hôm nay?

Hôm nay có gì trong đó?

Minh nhắm mắt lại. Tiếng quạt trần vẫn quay, tiếng ti vi hàng xóm vẫn vọng vào, tiếng người bán đậu hũ đã đi xa dần rồi khuất hẳn.

Ba tháng nữa là thi. Sau đó là kết quả. Sau đó là... anh không biết. Anh không muốn nghĩ quá xa, vì nghĩ quá xa lúc này thấy trống không theo một cái cách hơi khó chịu.

Anh chỉ biết một điều: buổi sáng mai, dưới gốc phượng vĩ, sẽ lại có Hương ngồi bên cạnh. Sẽ lại có tiếng bút chì, tiếng lật trang, tiếng xe đạp cọ qua đường nhỏ. Sẽ lại có mùi phượng hồng quen thuộc, và có thể lại có một cơn gió từ phía cảng thổi vào.

Và anh sẽ không hỏi lại câu hỏi đó nữa.

Dù anh vẫn muốn biết câu trả lời.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →