🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đồ Sơn về đêm không giống Đồ Sơn ban ngày.

Ban ngày ở đây có tiếng trẻ con chạy nhảy, có tiếng người bán nước mía rao hàng, có mùi cá khô phơi trên những tấm lưới căng dọc theo lối đi. Ban ngày ở đây ồn ào và đầy nắng, nắng rát đến mức nhìn ra biển mà phải nheo mắt lại. Nhưng ban đêm thì khác. Ban đêm Đồ Sơn chỉ còn tiếng sóng.

Tiếng sóng đó Minh đã nghe từ hồi còn nhỏ, những lần bố chở anh ra đây bằng chiếc xe đạp cũ, nói rằng người Hải Phòng phải biết ngồi nghe biển. Bố không giải thích tại sao. Minh cũng không hỏi. Chỉ ngồi, và nghe. Lâu dần thì thấy rằng biển về đêm giống như một người bạn lớn đang thở — đều đặn, kiên nhẫn, không bao giờ mệt mỏi.

Tối hôm nay là tối sau ngày thi cuối cùng.

Cả nhóm sáu đứa kéo nhau ra đây từ tám giờ, đi bộ từ bến xe buýt xuống, Tuấn mang theo chiếc loa bluetooth cũ của anh trai, Linh mang mấy gói bánh tráng trộn mua vội ở đầu ngõ. Ai cũng ồn ào, ai cũng cười, ai cũng kể lại đề thi hôm nay, câu này làm được câu kia không chắc, câu văn nghị luận viết dài hay ngắn. Giọng bọn con gái còn pha chút lo lắng; giọng bọn con trai thì cố tỏ ra bình tĩnh hơn thực tế. Đó là cái cách của bọn mười tám tuổi — lo thì vẫn lo, nhưng không muốn người khác thấy.

Minh đi sau cùng. Anh không chạy theo tiếng cười của cả nhóm. Anh đi chậm, và khi nhìn sang bên thì thấy Hương cũng đi chậm, cũng hơi tụt lại sau, bước chân không có vẻ muốn đuổi kịp ai.

Họ không nói gì với nhau. Cũng không cần.

Ba tháng ôn thi dưới cây phượng vĩ ở góc trường đã dạy họ cái điều đó — rằng có những khoảnh khắc ngồi bên nhau mà không cần lời nào, và khoảng lặng đó không phải vì thiếu thứ để nói, mà vì cái cần nói thì quá nhiều đến mức không biết bắt đầu từ đâu.

Bờ biển đêm nay vắng. Chỉ có vài đôi tình nhân ngồi rải rác, vài người già đi dạo muộn. Sóng vỗ vào ghềnh đá rồi kéo ngược ra, để lại tiếng rào rào giống như ai đó đang lật những trang sách cũ. Trăng chưa lên, bầu trời chỉ có sao và mấy đám mây mỏng trôi qua.

Cả nhóm dừng lại ở một khoảng bãi rộng, trải bạt ra ngồi. Tuấn bật loa, cho phát mấy bài nhạc trẻ đang hot hồi đó — Minh không nhớ tên bài, chỉ nhớ giai điệu du dương kiểu pop Việt những năm 2008, nhẹ nhàng và hơi sướt mướt. Linh mở túi bánh tráng, bắt đầu trộn. Tiếng cười lại rộ lên.

Minh ngồi được một lúc rồi đứng dậy, đi về phía mép sóng.

Không biết từ lúc nào, Hương cũng đứng dậy theo. Hai người đi ra khỏi tầm nhìn của cả nhóm, đến chỗ bờ cát hẹp lại, nơi sóng liếm sát vào mũi giày nếu không chú ý. Minh ngồi xuống, hai tay chống ra sau lưng. Hương ngồi xuống bên cạnh, cách anh khoảng một gang tay.

Sóng vỗ.

Gió biển mặn và lạnh hơn anh tưởng.

"Mày thi sao?" Hương hỏi trước, giọng nhỏ.

"Ổn." Minh ngập ngừng. "Chắc ổn. Câu cuối không chắc lắm."

"Tao cũng vậy." Cô im lặng một chút. "Câu văn tao viết dài quá, sợ lạc đề."

"Không đâu, mày viết cẩn thận lắm."

"Mày không đọc bài tao, sao biết?"

Minh không trả lời. Điều đó đúng — anh không đọc bài cô. Nhưng ba tháng ngồi bên nhau dưới cây phượng vĩ, anh biết cách cô cầm bút, biết cô thường gạch chân ý chính trước rồi mới viết, biết cô hay nhìn lên trời một lúc rồi mới bắt đầu câu tiếp theo. Biết những thứ nhỏ như vậy thì cũng đủ để tin rằng cô không viết cẩu thả được.

"Tao sợ." Hương nói, lần này không phải về bài thi.

Giọng cô nhỏ hơn tiếng sóng. Minh phải nghiêng đầu lại mới nghe rõ.

"Sợ kết quả?" anh hỏi.

"Không phải chỉ kết quả." Cô nhặt một viên đá nhỏ rồi đặt xuống, không ném ra biển. "Tao sợ sau kết quả. Sợ nếu đậu thì sẽ phải đi. Sợ nếu rớt thì sẽ phải ở lại nhưng mọi thứ đã không còn như cũ."

Minh không nói gì. Anh nhìn ra phía chân sóng, chỗ nước đen lấp lánh dưới ánh sao.

"Tao sợ xa Hải Phòng," Hương tiếp tục, như thể cô cần nói ra hết, nói một lần rồi thôi. "Xa căn nhà tao quen thuộc. Xa mùi phở gà buổi sáng đầu ngõ. Xa tiếng còi tàu." Cô dừng lại. "Xa những người quen."

Câu cuối cô nói khẽ hơn những câu trước.

Minh quay sang nhìn cô.

"Xa ai?" anh hỏi.

Câu hỏi đó ra khỏi miệng thì anh biết ngay — không phải anh hỏi để được giải thích, không phải anh hỏi vì tò mò. Anh hỏi vì anh muốn nghe cô nói. Muốn nghe cô nói ra thứ mà cả hai đã giữ suốt ba tháng dưới bóng cây phượng vĩ, thứ mà bạn bè nhìn vào thì thấy rõ hơn chính họ nhìn nhau.

Hương không trả lời ngay.

Cô ngẩng đầu lên, và nhìn anh.

Minh đã nhìn vào mắt Hương nhiều lần — khi cô hỏi bài, khi cô cười, khi cô giả vờ bực bội vì anh giải thích dài quá. Nhưng lần này khác. Lần này cô nhìn thẳng vào mắt anh, không né, không nhìn đi chỗ khác sau một giây. Cô nhìn anh như thể đang tìm xem trong mắt anh có câu trả lời nào cho chính cô không.

Minh giữ cái nhìn đó.

Anh không biết bao lâu. Có thể chỉ mười giây. Có thể lâu hơn. Trong những khoảnh khắc như vậy thì thời gian không đo bằng giây được — nó đo bằng tiếng sóng, mà sóng thì vỗ vào rồi rút ra, rồi lại vỗ vào.

Không ai trả lời câu hỏi đó.

Không ai cần trả lời.

Minh cúi mắt xuống. Bàn tay cô đặt trên cát, ngón tay hơi co lại vì lạnh. Anh nhìn bàn tay đó — bàn tay mà anh đã thấy cầm bút mỗi ngày, đã thấy lật giở từng trang sách, đã thấy vẽ nguệch ngoạc lên góc vở khi buổi ôn thi kéo dài quá mức chịu đựng.

Anh đặt bàn tay mình lên bàn tay cô.

Không siết. Không nắm. Chỉ đặt xuống — nhẹ, như đặt một tờ giấy mỏng sợ rách.

Hương không rút tay lại.

Sóng vỗ.

Một con sóng dài hơn những con trước chạy lên tận gần chỗ hai người ngồi, ướt nhẹ mũi giày Minh rồi rút ra. Muối biển mặn chát. Gió thổi một đợt mạnh hơn, bay tung mái tóc của Hương sang một bên. Cô không sửa lại.

Họ ngồi như vậy.

Không nói. Không nhìn nhau. Chỉ ngồi bên cạnh nhau nhìn ra biển đêm, bàn tay Minh đặt trên bàn tay Hương, và biển thì thở đều như nó vẫn thở từ ngàn đời nay, không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhoi của hai đứa mười tám tuổi ngồi ở mép sóng.

Minh nghĩ đến những buổi chiều dưới cây phượng vĩ. Hoa phượng đỏ rụng xuống sân, rụng vào trang vở đang mở, rụng lên vai áo. Cô hay nhặt một cánh hoa lên rồi xoay xoay trong tay, không làm gì với nó, chỉ xoay. Anh hay nhìn sang mà không để cô biết. Đó là thói quen xấu — nhìn trộm, rồi giả vờ như không nhìn. Nhưng anh không bỏ được.

Bây giờ anh không cần nhìn trộm nữa.

Bây giờ anh chỉ ngồi bên cô, và cảm giác bàn tay cô dưới lòng bàn tay anh — lạnh, nhỏ, không rút đi — thì đủ để anh hiểu rằng có những thứ không cần nói thành lời cũng đã được nói xong.

"Minh ơi —" Tuấn gọi vọng lại từ chỗ cả nhóm đang ngồi, giọng lanh lảnh cắt qua tiếng sóng. "Về thôi, tao đói rồi!"

"Ừ ừ, một chút!" Minh vọng lại.

Nhưng không ai đứng dậy ngay.

Hương cười nhỏ — anh không nhìn thấy, chỉ nghe. Cái cười đó không to, không giòn như những lần cô cười khi anh kể chuyện cười trong giờ ôn thi. Cái cười này khác, nhẹ và hơi run, như thể cô đang cố giữ thứ gì đó lại trong lồng ngực mà không giữ hết được.

"Tao vẫn sợ," cô nói.

"Tao biết," Minh nói.

"Mày không sợ à?"

Anh nghĩ một lúc.

"Sợ chứ. Nhưng tao thấy..." Anh tìm từ. "Dù sao thì cái hè này cũng đã có rồi. Không ai lấy đi được nữa."

Hương im lặng. Có lẽ cô đang nghĩ đến điều tương tự — những buổi chiều ở sân trường, những trang bài giải viết chung, những lần tranh luận về cách giải bài toán rồi cả hai đều sai, những lần bố mẹ gọi về mà còn cố nán lại thêm mười lăm phút nữa dưới bóng cây phượng, vì mười lăm phút đó không mất đi bao giờ.

"Minh ơi!" Linh lần này gọi, giọng cao hơn. "Sắp hết bánh rồi đây này!"

Họ đứng dậy.

Tự nhiên và chậm — như hai người ngủ quên bên nhau rồi cùng thức dậy khi có tiếng động bên ngoài. Bàn tay Minh nhấc ra khỏi bàn tay Hương, và anh cảm thấy hơi lạnh lập tức len vào chỗ đó.

Hương phủi cát khỏi quần rồi quay đi về phía cả nhóm. Minh bước theo, cách cô nửa bước.

Tiếng cười của bọn bạn vọng lại. Tuấn đang kể chuyện gì đó buồn cười, Linh phản đối ầm ĩ, Khánh cười to nhất. Cái náo nhiệt đó kéo cả hai đứa trở lại với buổi tối, với âm thanh, với những thứ đang diễn ra ngay trước mắt thay vì thứ vừa xảy ra ở mép sóng.

Nhưng khi Hương ngồi xuống bên cạnh Linh và nhận lấy phần bánh tráng còn lại, Minh thấy cô nhìn sang phía anh một cái.

Nhanh. Chỉ một cái.

Rồi cô quay đi, miệng mỉm cười nghe chuyện của Tuấn.

Minh ngồi xuống, nhìn ra biển.

Đêm Đồ Sơn vẫn đang thở. Sóng vẫn vỗ. Ở chỗ mép nước khi nãy, nơi hai người vừa ngồi, không còn dấu vết gì — cát phẳng lại, nước xóa đi tất cả.

Nhưng có những thứ nước biển không xóa được.

Minh đặt hai tay lên đầu gối, nhìn lên bầu trời không có trăng, và nghĩ rằng đây là một trong những đêm mà sau này, dù bao nhiêu năm trôi qua, dù đi đến đâu, dù nhớ hay quên bao nhiêu thứ khác — đêm này sẽ còn lại.

Đêm phượng vĩ rụng hết rồi mà hương vẫn còn trên tay.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →