🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm trước ngày thi, Minh không ngủ được.

Không phải vì lo lắng — hay ít nhất anh tự nhủ với mình như vậy. Anh đã ôn đủ, đã làm hết đề cương, đã giải mấy chục đề thi thử đến mức nhìn vào tờ giấy nào cũng thấy quen. Nhưng cứ nằm xuống là anh lại nhớ đến những buổi chiều dưới gốc phượng — cái bàn nhựa xanh con Linh mang từ nhà ra, xấp đề cương nhàu nát, và giọng Hương hỏi: "Anh ơi, bài này anh giải kiểu gì?"

Anh nhìn lên trần nhà tối, nghĩ đến ngày mai Hương sẽ thi ở phòng khác, một dãy nhà khác, có khi cách nhau mấy trăm mét mà như ở hai thế giới.

Bốn giờ sáng, anh thôi cố ngủ. Ra bàn ngồi, lật lại quyển sổ ghi chép — không phải để ôn bài, chỉ để có việc gì đó làm cho đôi tay khỏi nhàn rỗi. Chữ trong sổ dày đặc, nhưng có một chỗ anh dừng lại. Đó là trang Hương ghi hộ anh hôm anh quên bút — chữ cô nắn nót hơn chữ anh nhiều, và dưới công thức cuối cùng có một dòng nhỏ không phải toán học: "Cố lên anh Minh ơi — đề năm nay chắc dễ hơn năm ngoái đâu (H)".

Anh ngồi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu. Rồi gập sổ lại, đi pha nước, và bắt đầu chuẩn bị đồ.

Trường thi nằm ở cuối đường Lạch Tray, cách nhà Minh chừng hai cây số đạp xe. Anh đi sớm hơn cần thiết — bảy giờ kém mười lăm trong khi phải tám giờ mới vào phòng. Bầu trời Hải Phòng buổi sáng tháng Bảy oi nồng từ rất sớm, không khí đứng yên như bị cắt ra từng miếng. Trước cổng trường, phụ huynh đứng thành từng nhóm, quạt tay xào xạc, mặt ai cũng căng hơn mặt con cái họ.

Minh gửi xe, đi vào sân trong. Học sinh thi tập trung thành từng cụm, nhìn vào phiếu báo danh, nhìn vào bảng phân công phòng thi dán trên cột điện. Anh tìm tên mình: Nguyễn Hoàng Minh — phòng 7B, dãy C. Rồi anh tìm tên Hương. Trần Thị Thu Hương — phòng 12B, dãy A.

Dãy A và dãy C ở hai đầu đối diện của khuôn viên trường.

Anh đứng giữa sân, giữa đám người ồn ào, và lần đầu tiên thấy rõ cái cảm giác kỳ lạ — rằng từ hôm nay, anh và Hương sẽ bắt đầu đi những con đường riêng. Không phải hôm nay, nhưng từ hôm nay. Kỳ thi này là một cái mốc, và đứng ở mốc đó anh quay lại nhìn mấy tháng vừa qua thì thấy tất cả đẹp đến mức ngực hơi đau.

Điện thoại rung trong túi quần.

Anh mở ra. Màn hình nhỏ, chữ nhỏ, nhưng đọc xong thì anh đứng yên một lúc giữa dòng người đang chảy quanh mình.

"Cố lên anh nhé."

Chỉ vậy thôi. Không dấu chấm than, không thêm gì. Năm chữ, gửi lúc bảy giờ mười tám phút.

Minh đứng trong hàng chờ trước cửa phòng 7B, điện thoại vẫn còn trong tay. Anh định nhắn lại — nhắn gì? Chúc Hương thi tốt? Anh cũng cố lên? Không biết nên nói gì mà vẫn muốn nói, cái cảm giác đó quen thuộc đến mức anh gần như muốn cười. Cuối cùng anh không nhắn gì. Nhét điện thoại vào túi, bước vào phòng thi.

Đề thi Toán năm đó không khó như đề thử hồi tháng Ba, nhưng cũng không phải dễ. Bài số năm có một câu hình giải tích không gian mà nếu không để ý sẽ đi nhầm hướng ngay từ đầu. Minh nhìn câu đó, bút dừng lại, rồi anh làm từ từ — vẽ hình, ghi nhận xét, lần từng bước một kiểu mà Hương hay bảo "anh làm cẩn thận thật, em cứ nhảy cóc hay bị sai."

Anh không biết mình làm bài bình tĩnh vì đã ôn đủ, hay vì câu nhắn năm chữ còn đọng đâu đó trong ngực. Có lẽ cả hai. Có lẽ không cần phân biệt.

Buổi sáng thi Toán xong, buổi chiều thi Lý. Giữa hai buổi có một tiếng rưỡi nghỉ. Học sinh tản ra ăn uống, gọi điện về nhà, ngồi dưới bóng cây nhẩm lại những gì mình vừa làm — thứ hành hạ tâm lý không ai bảo mà ai cũng tự làm. Minh không nhẩm. Anh mua một cốc trà đá ở quán cóc đầu ngõ, ngồi xuống vỉa hè, và lần đầu tiên trong ngày thả cho đầu óc rỗng không.

Nắng tháng Bảy đổ thẳng xuống mặt đường nhựa. Hơi nóng bốc lên nhìn thấy được. Tiếng ve kêu đâu đó trong tán cây bên kia đường — âm thanh mùa hè Hải Phòng, không thể lẫn vào đâu được, nghe là biết ngay mình đang ở đây, đang là lúc này.

Minh nghĩ — không hẳn là nghĩ, chỉ là để ý — rằng mùa hè năm ngoái anh cũng ngồi chờ thi ở một trường khác, và lúc đó anh không nhớ mình đã nghĩ gì, đã cảm thấy gì. Bây giờ thì khác. Bây giờ có thứ gì đó cụ thể hơn, nặng hơn và nhẹ hơn cùng một lúc.

Anh uống cạn cốc trà, đứng dậy, đi vào sân trường.

Buổi thi Lý kết thúc lúc năm giờ kém mười lăm.

Cửa phòng mở ra, học sinh ùa ra như nước vỡ bờ. Người thì thở phào, người thì nhăn mặt, người khóc thầm trong khi đi, người cười to nói chuyện đề khó hay dễ. Tiếng giày, tiếng dép, tiếng gọi nhau, tiếng xe máy phụ huynh đợi ngoài cổng bắt đầu nổ máy. Sân trường lúc tan thi là một thứ hỗn độn đặc biệt — ồn ào nhưng không hỗn loạn, đông nhưng không nghẹt thở, ai cũng đang nhẹ hơn vài cân vừa thi xong.

Minh ra khỏi phòng, đứng lại ở bậc thềm.

Anh nhìn về phía dãy A.

Dòng người từ dãy A đang chảy ra sân chính — áo trắng, tóc dài, ba lô, mũ. Nhìn từ xa thì ai cũng giống nhau. Minh đứng trên bậc thềm dãy C, cao hơn mặt sân chừng ba bậc, và anh tìm.

Không phải tìm kiểu cố ý. Chỉ là mắt cứ tự nhiên lướt qua đám đông theo một cách riêng, như thể đã lập trình sẵn để nhận ra một khuôn mặt nhất định trong ngàn khuôn mặt.

Anh thấy Hương.

Cô đi ra từ cửa phòng 12B, tóc buộc thấp, mang ba lô đen, mặc áo trắng đồng phục lần cuối cùng của năm học. Cô đang nhìn xuống chiếc điện thoại — nhắn tin cho ai đó, hoặc đọc tin — và chưa nhìn lên.

Minh thở ra.

Không phải thở dài. Không phải thở vì mệt. Là cái kiểu thở mà cơ thể tự làm khi một thứ gì đó đang căng được buông ra — nhẹ, chậm, và trong lồng ngực còn lại cái ấm của vừa xong một chặng.

Anh đứng yên ở đó, không vẫy tay, không gọi. Chỉ nhìn Hương đi qua đám đông về phía sân chính. Và anh nhận ra — một cách rất bình tĩnh, rõ ràng đến mức hơi lạ — rằng cái buổi chiều này, cái khoảnh khắc này, là một bài thi nữa mà anh vừa làm xong. Không có đáp án in ở trang cuối, không có giám khảo chấm điểm, không biết đúng hay sai. Nhưng anh đã ngồi vào bàn, đã cầm bút, đã không bỏ cuộc giữa chừng.

Bài thi khó hơn Toán. Khó hơn Lý. Khó hơn bất kỳ môn nào anh từng ngồi vào.

Hương đi gần hơn. Cô ngẩng đầu lên — và thấy anh đứng ở đó.

Khoảng cách giữa họ còn chừng mười lăm, hai mươi bước. Nhưng trong sân trường ồn ào chiều tháng Bảy, cái nhìn đó là thứ duy nhất đứng yên.

Hương cười — cái cười của người vừa thi xong và thấy ai đó quen giữa đám đông, vừa nhẹ nhõm vừa hơi ngượng, không nói được thành lời nhưng cũng không cần nói. Minh bước xuống bậc thềm, đi về phía cô.

Họ gặp nhau giữa sân trường đông người, giữa tiếng ồn và nắng chiều và mùi mồ hôi và nhựa đường nóng. Không có gì đặc biệt. Hoặc tất cả đều đặc biệt, tùy cách nhìn.

"Anh thi được không?" Hương hỏi trước. Cô vẫn còn cầm điện thoại trong tay.

"Được." Minh gật đầu. "Em?"

"Em cũng được." Cô nhìn xuống điện thoại, rồi nhìn lên. "Anh có nhận được tin em không?"

"Có."

"Anh không nhắn lại."

Minh im một giây. "Biết nhắn gì đâu."

Hương không nói gì. Nhưng cô cũng không quay đi. Hai người đứng giữa dòng người đang chảy xung quanh, một đảo yên tĩnh nhỏ trong cơn hỗn độn chiều tan thi — và Minh chợt nhớ đến những buổi chiều dưới gốc phượng, cái bàn nhựa xanh, xấp đề cương, và giọng Hương hỏi bài.

Mùa hè năm ấy, họ đã ôn thi cùng nhau mỗi ngày. Và rồi có một ngày thi — chỉ một ngày — họ không ngồi bên nhau được.

Nhưng họ vẫn ở đây.

Vẫn gặp được nhau ở phía bên kia.

Phượng cuối sân trường đứng yên trong gió chiều, cánh hoa đỏ rơi xuống sân xi măng một cách chậm rãi, không vội vàng, như thể mùa hè còn dài lắm — dù cả hai đều biết, không còn dài nữa đâu.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →