🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Không ai nói ra điều đó. Không có câu "ngày mai mình gặp nhau ở đây nhé", không có lời hẹn hò kiểu đó. Nhưng sáng hôm sau, khi Hương đạp xe đến cổng trường lúc bảy giờ kém mười lăm, cô đã biết mình sẽ vòng qua sân sau, đi dọc theo hàng giâm bụt đỏ rực, rồi ngồi xuống dưới gốc phượng vĩ quen thuộc đó — nơi mà chỉ vài hôm trước, hai người đã ngồi cho đến khi mặt trời đứng bóng.

Minh đã ở đó rồi.

Anh ngồi tựa lưng vào gốc cây, cuốn sách bài tập Toán mở sẵn trên đầu gối, cạnh đó là cái bình nước nhựa màu xanh lá mà Hương nhận ra ngay — cái bình Minh hay mang đi đá bóng hồi lớp mười. Anh không ngước đầu lên khi nghe tiếng xe đạp kẽo kẹt dừng lại, chỉ dịch sang một bên một chút, nhường chỗ sát gốc cây cho người vừa đến.

Hương ngồi xuống, mở túi vải lấy ra ổ bánh mì đập còn ấm — loại bánh mì kẹp pate và rau thơm mà mẹ cô mua ở đầu ngõ mỗi sáng — rồi đặt cái túi xuống cỏ, mở vở Văn ra.

Họ ngồi như vậy, im lặng, cho đến khi Minh lật trang sách, bật đầu bút bi tách một cái, rồi mới hỏi, giọng bình thường đến mức buồn cười:

"Hôm qua mày làm được bài tích phân đó chưa?"

"Chưa," Hương thành thật. "Đọc ba lần vẫn không hiểu tại sao lại đổi biến được."

Minh "ừ" một tiếng, rồi cả hai lại im lặng, mỗi người cúi xuống bài của mình.

Đó là cách thời khóa biểu bất thành văn bắt đầu.

Không ai lên kế hoạch. Không ai đề xuất. Nhưng từ ngày đó, mọi thứ cứ tự nhiên hình thành như thể đã được sắp xếp từ trước.

Buổi sáng là Toán. Bởi vì Minh học Toán giỏi hơn, và bởi vì những đầu óc còn tươi mới vào lúc bảy giờ sáng đủ sức vật lộn với vi phân, tích phân, và đủ loại bài hình học giải tích. Minh làm trước, Hương làm sau, rồi họ so đáp án. Nếu khác nhau thì cùng truy ra lỗi. Nếu cả hai cùng sai thì thường dẫn đến một buổi tranh luận khá ồn ào, mà phần lớn kết thúc bằng việc một trong hai kẻ thắng cuộc bực bội giải thích cho kẻ kia hiểu tại sao mình đúng.

Buổi chiều là Văn. Bởi vì Hương học Văn giỏi hơn, và bởi vì tiết chiều nắng xiên khoai qua tán lá phượng, không khí thơm thơm mùi hoa khô, hợp với thơ Xuân Diệu hơn là bài tập vi phân. Hương đọc đề, Hương lập dàn ý, Minh ngồi nghe và đôi khi hỏi những câu ngớ ngẩn đến mức Hương không nhịn được cười — "Sóng ở đây là sóng biển hay sóng điện từ vậy?" — rồi Hương giải thích, rồi Minh gật đầu, rồi lại im lặng.

Lúc mười giờ là giải lao. Đây là quy định cứng duy nhất, vì Hương hay bị đau đầu nếu học liên tục quá hai tiếng, còn Minh thì không nói gì nhưng cứ đến mười giờ là tự nhiên đứng lên vươn vai. Họ ăn bánh mì — Hương bao bánh mì, Minh bao nước — và ngồi nhìn ra sân trường vắng, nói những chuyện không liên quan đến thi cử: phim chiếu rạp mà cả hai chưa xem, chuyện con mèo nhà Minh vừa đẻ bốn con, chuyện Hương nghe đài thấy bài hát cũ hay mà không nhớ tên.

Bình nước của Minh lạnh, bởi vì anh hay bỏ vài cục đá vào trước khi đi. Bánh mì của Hương bao giờ cũng còn ấm khi đến tay Minh, bởi vì cô đặt ở đáy túi vải, ủ bằng cái áo mưa gấp lại. Cả hai đều không nói ra những điều đó. Nhưng cả hai đều để ý.

Đến cuối tuần thứ hai, bạn bè trong lớp bắt đầu biết.

Trước hết là Loan, bạn thân của Hương, người mà mắt tinh đến mức đáng sợ và miệng lại càng tinh hơn. Loan gặp Hương ở cổng trường một buổi sáng, nhìn cái túi vải đựng bánh mì rồi nhìn cái hướng Hương đang đi, rồi cười toe:

"Ủa, đi về phía sân sau à? Phượng vĩ đẹp lắm không Hương ơi?"

"Tao đi học bài," Hương nói, mặt thẳng như tờ.

"Ừ ừ, học bài. Mình tao hay hai người?" Loan cười lớn hơn. "Mày biết cả trường đều thấy hai đứa mày ngồi đó mỗi sáng không? Cô Nga tổ Văn còn nói 'thật lãng mạn' với cô Hoa Lý rồi đó."

Hương không trả lời, đi thẳng vào trong.

Rồi đến Hùng, bạn cùng bàn của Minh, người hay gọi Minh là "thầy Toán tự phong" và có thói quen bình luận những gì không liên quan đến mình. Hùng vỗ vai Minh trong giờ ra chơi, nhếch mép:

"Ê, sáng nào tao cũng thấy mày dưới gốc phượng với con Hương. Học bài hay học... người?"

Minh liếc Hùng một cái, giọng phẳng: "Ôn thi."

"Ôn thi," Hùng lặp lại, giọng kéo dài theo kiểu không tin. "Rõ ràng lắm. Bình nước đá ai mang vậy?"

"Tao."

"Bánh mì ai mang?"

"Nó."

"Ờ thì ôn thi," Hùng kết luận, giọng hàm ý rõ mồn một, rồi cười và đi chỗ khác.

Minh nhìn theo, không nói gì.

Chiều hôm đó, khi Hương hỏi anh "Hùng nói gì với mày vậy", Minh chỉ lắc đầu: "Chuyện vớ vẩn." Hương gật, không hỏi thêm.

Không ai trong số họ giải thích gì với ai cả. Nhưng không phải vì không có gì để giải thích — mà vì nếu giải thích, thì phải đặt tên cho nó. Mà đặt tên cho nó thì sẽ có thật. Mà có thật thì... thì sao?

Cả hai đều không muốn nghĩ đến câu trả lời đó.

Buổi chiều đầu tiên Hương thực sự không hiểu bài là một thứ tư, trời đứng gió, mùi phượng vĩ nồng hơn thường ngày.

Bài tích phân đó không khó theo nghĩa tuyệt đối, nhưng cách đổi biến cô không tài nào hiểu tại sao lại làm thế — nó cứ trượt khỏi tầm tay mỗi khi cô tưởng mình chộp được.

"Cho tao xem," Minh nói, nghiêng người sang.

Hương đưa quyển vở, rồi ngồi nhìn anh đọc bài. Minh đọc một lúc, gật đầu, rồi lấy bút bi của mình — cái bút Thiên Long xanh mà Hương nhận ra vì nắp bị mất từ tháng trước — rồi bắt đầu viết vào lề vở của cô.

"Nhìn đây," anh nói. "Mày đặt u bằng cái này, rồi du bằng cái này, thay vô thì cái căn thức biến mất. Mày thấy không?"

Hương cúi xuống nhìn theo. Minh giải thích chậm, viết từng bước, đầu bút di chuyển theo chữ số. Hương dần dần thấy ra — ồ, ra là vì thế, ra là cái biến đổi đó làm cho biểu thức gọn lại, ra là vì vậy —

"Để tao tự làm thử," cô nói, với tay lấy bút.

Tay cô chạm vào tay Minh.

Không phải chạm nhiều — chỉ là đầu ngón tay cô chạm vào mu bàn tay anh, một giây, hai giây, trong lúc cả hai đang vươn tới cùng cái bút cùng lúc.

Minh rút tay lại.

Nhanh. Nhanh hơn cần thiết. Như thể bị bỏng.

Cả hai im lặng. Hương cầm bút, nhìn xuống trang giấy, tai cô nóng ran. Minh quay lại cuốn sách của mình, lật trang, đầu bút gõ nhẹ vào đầu gối theo nhịp đều đặn.

"Mày làm đi," anh nói, giọng bình thường — hoặc gần bình thường. "Tao chờ."

Hương làm bài. Tay cô viết những con số quen thuộc, nhưng trong đầu cô còn đang nghĩ đến cái cảm giác đó — thoáng qua, không đáng kể, chỉ là chạm nhau vì với tay cùng lúc — nhưng sao anh lại rút tay nhanh như vậy?

Cô không hỏi. Anh không giải thích.

Phượng vĩ trên đầu rụng xuống một cánh hoa đỏ, đậu lên góc quyển vở Hương, rồi lăn xuống cỏ.

Hôm đó về, Hương đạp xe qua đầu ngõ, mua một ổ bánh mì nữa — lần này cho mình, vì cô chưa ăn gì từ trưa. Ngồi ăn ở bậc thềm trước nhà, cô nhớ lại từng chi tiết của buổi chiều: mùi mực bút bi, tiếng lật trang sách, cái bóng của Minh đổ dài trên cỏ khi mặt trời xế dần.

Và cái khoảnh khắc anh rút tay, nhanh hơn cần thiết.

Cô không biết đó là dấu hiệu của điều gì. Hoặc có thể cô biết, nhưng không dám chắc. Hoặc cô chắc, nhưng không dám nhận.

Ba tháng nữa là thi đại học. Bây giờ không phải lúc để nghĩ đến những chuyện không liên quan đến bài vở.

Cô tự nhủ vậy, rồi đứng dậy, đi vào trong.

Nhưng đêm đó, lúc gần ngủ, cô nhớ lại: ngày mai anh sẽ mang bình nước lạnh. Cô sẽ mang bánh mì đập. Bảy giờ sáng, dưới gốc phượng vĩ.

Không ai hẹn. Nhưng cả hai đều sẽ đến.

Hương nhắm mắt, và môi cô khẽ cong lên — không hẳn là nụ cười, chỉ là cái gì đó ấm áp không tên, ở ngay chỗ ngực trái, nơi mà người ta hay dùng để chỉ những thứ khó nói thành lời.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →