Hải Phòng tháng Sáu nóng như đổ lửa.
Minh rời nhà lúc bảy giờ kém mười lăm, ba lô đựng đầy sách ôn luyện, cuốn bảng công thức toán viết tay kẹp giữa hai quyển đề thi thử. Mẹ gọi với theo từ bếp: "Nhớ ăn sáng chưa?" — Minh giơ tay vẫy mà không quay đầu. Bánh mì đã ăn rồi, xong từ sáu rưỡi. Trong đầu cậu lúc này chỉ có một việc: đến thư viện công cộng đường Điện Biên Phủ, kiếm chỗ ngồi trước khi người ta đến đông.
Nhưng thư viện đã đông từ trước khi Minh đến.
Cậu đứng ở cửa nhìn vào. Dãy bàn dài sát tường, chỗ nào cũng có người — học sinh, sinh viên, vài người lớn tuổi mang theo tập hồ sơ. Quạt trần quay chậm không đủ sức đuổi nóng. Mùi giấy cũ và mùi mồ hôi người quyện vào nhau thành một thứ mà Minh không muốn ngồi trong đó cả ngày.
Cậu quay ra.
Đi bộ qua mấy con đường, Minh vòng lại phía sau trường cũ — trường THPT Ngô Quyền, nơi cậu vừa học xong năm lớp mười hai, còn đúng ba tháng nữa là thi đại học. Cổng trường khóa nhưng sân trước mở, có cây phượng vĩ già trồng từ hồi nào không biết, gốc to bằng một vòng tay người lớn, tán rộng đủ che một khoảng sân gạch có đặt chiếc ghế đá dài.
Minh định đến đó ngồi.
Nhưng ghế đã có người.
Một đứa con gái — cùng lứa tuổi, trông quen quen nhưng Minh không nhớ tên — đang ngồi co một chân lên ghế, cuốn sách văn mở rộng trên đùi, xung quanh trải đầy giấy. Tờ nào cũng có chữ, có gạch chân, có mũi tên nối loạn. Cái cặp của cô bé dựng đứng ở đầu ghế như một bức tường ngăn cách, nhưng vẫn còn khoảng trống ở phần cuối.
Minh đứng tần ngần.
"Ngồi đi, còn chỗ đó." Cô bé không ngẩng đầu, chỉ lật trang sách và nói như thể đang nói với trang giấy.
Minh ngồi xuống. Không cảm ơn, không hỏi tên. Mở ba lô ra, lấy sách toán, lật đến bài tích phân đã đánh dấu từ tối qua.
Một lúc sau, tiếng ve bắt đầu. Lúc đầu là một con, rồi hai con, rồi cả tán cây đồng thanh ran lên thứ âm thanh khản đặc của mùa hạ. Minh ghét tiếng ve — ồn, nhức đầu, không để người ta tập trung. Nhưng lạ, hôm nay ngồi dưới gốc phượng này, tiếng ve lại không làm cậu khó chịu. Có thể vì nó phù hợp với cái nóng, như thể nóng mà không có tiếng ve thì mới kỳ.
"Ôn toán à?" Cô bé hỏi.
"Ừ."
"Khối gì?"
"A."
"Trường nào định thi?"
Minh ngừng tay. Câu hỏi đó cậu chưa trả lời được dứt khoát với bất kỳ ai, kể cả bố. "Bách Khoa hoặc Xây Dựng. Chưa chắc."
"Ồ." Cô bé gật đầu, kiểu gật của người không hỏi thêm. "Tao thi Sư Phạm Văn. Khối C."
Minh nhìn sang. Trên trang sách cô bé đang đọc là đoạn phân tích "Đây thôn Vĩ Dạ" của Hàn Mặc Tử, bên lề có viết bằng bút đỏ: "ánh trăng = cái đẹp tuyệt đối — vĩnh cửu nhưng xa cách." Chữ nhỏ, nghiêng, nhìn vào thấy người viết suy nghĩ nhiều.
"Mày học lớp mấy?" cậu hỏi, không hiểu sao lại hỏi.
"12A3. Mày 12A1 phải không?"
"Sao biết?"
Cô bé cười, lần đầu tiên ngẩng mặt lên. Khuôn mặt tròn, mái tóc cột đuôi ngựa lộn xộn vài sợi bay ra ngoài, có vệt mực tím ở góc ngón tay trỏ bên phải. "Mày hay ngồi đầu bàn dãy cửa sổ trong thư viện trường. Tao thấy mấy lần rồi."
Minh không nhớ đã từng để ý đến cô bé này.
"Hương," cô bé nói. "Tên tao là Hương."
"Minh."
"Biết rồi." Cô bé cúi xuống sách, kết thúc màn tự giới thiệu gọn lọn như thể đó là chuyện tất nhiên.
Họ không nói thêm gì trong vòng hai tiếng đồng hồ sau đó. Minh làm bài tập đạo hàm, kiểm tra lại từng bước, ghi chép vào vở nháp. Hương đọc văn rồi chuyển sang sử, miệng mấp máy đôi khi như đang tự ôn lại mốc thời gian. Một lần cô bé thở dài khá to rồi lật ngược cuốn sách xuống, nhìn lên tán phượng một lúc, sau đó lật lại tiếp tục. Minh thấy nhưng không nói gì.
Gần mười một giờ, nắng leo qua bờ tán cây bắt đầu hắt vào mặt. Hương dịch người sang, kéo tập giấy theo.
"Nóng quá." Cô bé nói với không khí.
"Ừ."
"Mày có nước không?"
Minh lấy trong ba lô ra chai nước khoáng còn khoảng một nửa, đưa sang. Hương nhận, uống một ngụm, trả lại. Không "cảm ơn", không "thôi không dám". Chỉ nhận và trả như hai người quen từ lâu.
Mười một rưỡi, Minh đứng dậy gấp sách.
"Về rồi à?" Hương hỏi.
"Ừ. Mày còn ở lại?"
"Thêm tí nữa." Cô bé nhìn lên trời qua kẽ lá, ước chừng nắng. "Chiều mát hơn."
Minh đeo ba lô lên vai. Nhìn xuống góc ghế đá — tờ giấy nháp của Hương có viết chữ to ở góc trên: "3/6 — ngày 1." Có lẽ cô bé đang đếm số ngày ôn thi. Còn bao nhiêu ngày nữa đến thi đại học — Minh không nhớ chính xác, nhưng cảm giác ba tháng vừa đủ và không đủ cứ đè lên ngực từ sáng đến tối.
"Ngày mai mày ra đây không?" câu hỏi thốt ra trước khi Minh kịp nghĩ.
Hương ngẩng lên, vẻ mặt không ngạc nhiên lắm. "Sao?"
"Thư viện đông quá."
Cô bé nhìn cậu một giây. Rồi cúi xuống sách. "Tao hay ra từ bảy rưỡi."
Minh gật đầu rồi đi.
Đêm hôm đó cậu nằm nhìn trần nhà, cái quạt đứng góc phòng quay qua quay lại hắt gió ấm vào mặt. Minh tính xem hôm nay làm được bao nhiêu bài — ba bài tích phân, hai bài đạo hàm hàm hợp, một bài ứng dụng cực trị. Ít hơn mục tiêu hai bài. Phải bù vào ngày mai.
Nhưng điều kỳ lạ là khi nhớ lại buổi sáng, Minh không nghĩ đến những bài toán đó trước.
Cậu nghĩ đến tiếng ve, đến vệt nắng leo qua tán lá, đến cô bé tên Hương ngồi mấp máy mốc lịch sử trong miệng rồi thở dài rồi lại đọc tiếp. Nghĩ đến câu "Tao hay ra từ bảy rưỡi" nói bằng giọng bình thường như thể trả lời một câu hỏi về thời tiết.
Cậu không biết tại sao mình hỏi câu đó.
Nhưng sáng hôm sau, Minh dậy lúc sáu rưỡi, ăn bánh mì xong trước bảy giờ, và rời nhà lúc bảy mười lăm — sớm hơn hôm qua mười lăm phút.
Không phải vì thư viện đông. Thư viện lúc bảy rưỡi chưa đông.
Minh không nghĩ đến điều đó. Cậu chỉ đi. Rẽ qua đường cũ, đi qua cổng trường, vòng ra sân trước. Cây phượng vĩ già đứng đó như hôm qua và tất cả những ngày trước, hoa đỏ rụng lác đác trên mặt gạch.
Hương đã ngồi đó rồi, sách vở trải ra y như hôm qua. Cô bé nhìn lên khi Minh đến gần, không nói gì, rồi nhích sang một chút — tự nhiên, như thể đang nhường chỗ cho người quen.
Minh ngồi xuống, mở ba lô, lấy sách ra.
Tiếng ve bắt đầu.
Và bóng mát của cây phượng già, rộng vừa đủ cho hai người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →