🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Buổi sáng hôm đó, Minh ra gốc phượng lúc bảy giờ kém mười lăm.

Sớm hơn thường ngày mười lăm phút, vì hôm qua Hương bảo cô sẽ mang theo đề thi thử của trường chuyên Lê Hồng Phong để hai đứa cùng giải. Minh không nói gì, chỉ gật đầu, nhưng tối về anh mở lại phần tích phân xem lại từ đầu — thứ mà anh vốn không nhát lắm, nhưng cứ muốn chắc chắn hơn một chút, cứ muốn không mắc sai sót trước mặt cô.

Cây phượng góc sân trường vẫn còn ướt hơi sương. Mấy đứa trông xe chưa ra, cổng phụ khóa, chỉ có tiếng chổi quét lá từ phía nhà bảo vệ vọng sang. Minh dựng xe, trải tờ giấy báo cũ ra gốc cây rồi ngồi xuống. Anh mở cuốn Giải tích ra, đặt lên đùi, mắt nhìn vào trang sách — nhưng không đọc.

Bảy giờ.

Bảy giờ mười lăm.

Hương thường đến trước bảy rưỡi. Đôi khi cô đến trước Minh, ngồi sẵn, tóc còn hơi ẩm, kẹp tóc màu xanh nhạt cài lệch một bên, mắt đã cúi vào sách từ lúc nào không biết. Nhưng sáng nay không có bóng dáng ấy.

Bảy giờ rưỡi.

Minh lật trang. Anh nhìn vào dãy ký hiệu toán học như nhìn vào một bức tường. Chữ nghĩa ở đó, hoàn toàn có nghĩa, nhưng không chịu chui vào đầu. Anh gãi gáy, liếc sang phía cổng trường, rồi nhìn xuống trang sách, rồi lại liếc sang phía cổng.

Tám giờ.

Tám giờ mười lăm.

Mấy đứa cùng lớp đi qua, có đứa hỏi "Mày ngồi đây một mình à?" — Minh nói "Ừ, tao ôn bài." Không ai hỏi thêm. Không ai biết anh đã lật đi lật lại cùng một trang sách hơn hai mươi phút mà không nhớ được gì.

Đến gần tám rưỡi, điện thoại mới rung.

"Anh ơi em xin lỗi. Mẹ em ốm, em ở nhà hôm nay. Anh học một mình nhé."

Minh đọc tin nhắn. Đọc lại. Rồi cất điện thoại vào túi.

Anh ngồi thêm khoảng mười lăm phút nữa, mặc dù không có lý do gì để ngồi. Cái gốc phượng bỗng rộng hơn, cái khoảng trống bên tay trái — chỗ Hương hay để túi vải kẻ sọc của cô — bỗng nhiên rất dễ nhận ra. Minh nghĩ anh chưa bao giờ để ý đến cái khoảng trống đó khi nó vẫn còn được lấp đầy.

Anh dọn đồ, đạp xe về.

Nhưng đến ngã tư Lạch Tray thì anh dừng lại.

Nhà Hương ở phía kia, đường Điện Biên Phủ, cỡ mười phút đạp xe. Minh biết vì đã đưa cô về hai lần — một lần hôm mưa lớn, một lần hôm cô mang quá nhiều sách. Anh đứng ở vỉa hè, xe dựng giữa đường, mồ hôi rịn ra sau gáy dù buổi sáng chưa nóng.

Anh quay xe, đạp về phía nhà Hương.

Đường Điện Biên Phủ buổi sáng đã bắt đầu đông. Xe máy chạy ào ào, mấy bà gánh hàng rau len lỏi vào lề. Minh đạp chậm lại, vừa đi vừa không biết mình định làm gì. Anh không mang theo gì — không trái cây, không bánh, không đề cương để núp sau lý do "ghé qua đưa bài." Chỉ là anh. Đạp xe đến nhà con gái, sáng sớm thứ Hai, mẹ cô đang ốm.

Minh dừng xe trước cổng nhà Hương.

Ngôi nhà hai tầng sơn vàng, cánh cổng sắt xanh, chậu hoa giấy đỏ leo bên trái tường. Anh nhớ lần trước Hương bảo chính tay cô trồng chậu hoa đó, tưới ngày nào cũng tưới. Bây giờ nhìn thấy chậu hoa, Minh bỗng hiểu tại sao anh biết chi tiết vô nghĩa đó — vì anh hay nghe mỗi thứ cô kể, ngay cả khi cô chỉ kể như đang nói chuyện với không khí.

Cổng đóng. Bên trong im lặng.

Minh đứng đó, tay đặt lên ghi đông, ngón tay gõ nhẹ vài cái — một thói quen khi anh đang nghĩ. Anh nhìn lên căn phòng tầng hai, rèm cửa khép. Nhìn xuống chuông cổng — cái nút nhỏ tròn màu vàng, bám chút gỉ ở mép, dây điện chạy vào tường.

Anh không bấm.

Không phải vì không muốn. Mà vì anh không trả lời được câu hỏi đơn giản nhất: nếu Hương ra mở cổng và hỏi "Anh đến có việc gì?" thì anh sẽ nói gì?

Không có đề cương cần đưa. Không có sách cần mượn. Không có lý do nào cả — ngoài việc anh đợi từ bảy giờ kém mười lăm đến gần chín giờ, và cái khoảng trống bên tay trái làm anh không đọc nổi chữ nào.

Nhưng đó không phải lý do người ta nói thành lời được.

Minh đứng thêm một lúc. Đủ lâu để một bà hàng xóm đi qua nhìn anh với ánh mắt hơi nghi ngại. Anh gật đầu chào rồi đạp xe đi, lưng thẳng, như thể mình vừa đến đây vì một việc quan trọng và đã hoàn thành xong xuôi.

Về đến nhà, anh ném cặp lên giường, nằm ngửa nhìn trần nhà.

Cái quạt trần quay chầm chậm. Minh đếm vòng quay. Rồi thôi đếm. Rồi lấy điện thoại ra soạn tin: "Hương ơi, mẹ bạn thế nào rồi?" — xóa. Soạn lại: "Mẹ bạn ốm nặng không?" — xóa. Lại soạn: "Hương, mẹ đỡ chưa?" — xóa.

Anh đặt điện thoại lên ngực, nhắm mắt.

Đây là cái khó chịu anh không tìm được tên gọi. Không phải lo lắng — mẹ Hương chắc chỉ cảm thông thường, mùa hè nóng mà. Không phải buồn — Hương vẫn ổn, chỉ ở nhà một ngày thôi. Nhưng cũng không phải bình thường, vì nếu bình thường thì anh đã không đứng trước cổng nhà cô mười lăm phút và không trả lời được một câu hỏi đơn giản nhất đời.

Minh mở mắt. Nhìn điện thoại. Soạn: "Mẹ đỡ chưa?" rồi gửi luôn trước khi kịp nghĩ thêm.

Điện thoại im lặng suốt buổi trưa.

Anh ăn cơm với ba, xem mấy phút thời sự rồi vào phòng học. Lần này anh mở Vật lý — phần điện xoay chiều, thứ anh vốn ghét nhất từ năm lớp mười một. Nhưng hôm nay không ghét nổi, không thích nổi, không cảm thấy gì. Cứ đọc, cứ chép, tay chép mà đầu không có ở đó.

Chiều tắt nắng thì điện thoại mới rung.

"Đỡ rồi anh ơi, cảm ơn anh."

Minh đọc. Đọc lại. Lần thứ ba.

Sáu chữ. Nhưng anh để ý đến ba chữ cuối — "cảm ơn anh." Không phải "ok anh", không phải "ừ rồi", không phải "dạ anh." Là "cảm ơn anh." Với dấu chấm. Minh không chắc sao ba chữ đó lại làm anh đọc đi đọc lại mãi — cứ như trong đó có gì anh muốn tìm ra nhưng không chắc có hay không.

Anh định nhắn lại "ừ tốt rồi" thì dừng.

Soạn lại: "Ừ, mai Hương ra học không?" — gửi.

Mười phút sau: "Dạ ra anh ạ. Anh đừng học mãi, nghỉ tay chút nhé."

Minh nhìn câu đó khá lâu. "Đừng học mãi, nghỉ tay chút nhé." Cô đang lo cho anh. Đang ngồi nhà trông mẹ ốm mà vẫn nhắn anh nhớ nghỉ ngơi.

Anh đặt điện thoại xuống bàn học, nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia phố xá Hải Phòng đang vào buổi chiều nhộn nhịp — tiếng xe, tiếng người, đâu đó có mùi bún riêu từ quán đầu ngõ. Mùa hè năm nay nóng hơn mọi năm, người ta nói thế. Ba tháng nữa là thi đại học. Ba tháng mà cảm giác như một cái gì đó đang đếm ngược rất nhanh — không chỉ là kỳ thi, mà là cả cái mùa hè này, cái gốc phượng này, cái buổi sáng ngồi chờ nhau và giả vờ ôn bài trong khi thực ra chỉ đang ngồi gần nhau.

Minh không biết sau kỳ thi mọi thứ sẽ thế nào. Anh sẽ thi vào Bách Khoa Hà Nội, Hương nói cô muốn học Sư phạm hoặc Ngoại thương — chưa chắc. Nhưng cả hai đều là Hà Nội, và Hà Nội thì không phải Hải Phòng, không phải gốc cây phượng góc sân trường, không phải buổi sáng bảy giờ kém mười lăm.

Anh không nghĩ tiếp nữa. Nghĩ đến đó thấy nặng nề một cách anh chưa đặt được tên.

Tối đó Minh học đến mười một giờ rưỡi. Đóng sách, tắt đèn, nằm xuống — nhưng không ngủ ngay. Anh nhìn lên trần nhà tối, nghe tiếng cái quạt đứng góc phòng quay đều.

Anh nghĩ đến cái chuông cổng màu vàng, bám gỉ ở mép.

Nghĩ đến việc sáng nay anh đã đứng đó bao lâu và cuối cùng quay đi vì không có lý do.

Và anh nghĩ — có lẽ cái lý do đó vẫn ở đó, vẫn tồn tại, chỉ là anh chưa biết tên nó là gì. Như ba chữ cảm ơn trong tin nhắn buổi chiều. Như trang sách lật đi lật lại hai mươi phút mà không đọc được gì. Như cái khoảng trống bên tay trái dưới gốc phượng.

Tất cả những thứ đó đang ở đó, chỉ là chưa được gọi thành tên.

Minh nhắm mắt. Ngày mai Hương sẽ ra. Cái gốc phượng sẽ không rộng như vậy nữa. Tạm thế đã.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →