🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Năm 2019, tiếng chuông đồng hồ điểm những nhịp cuối cùng của một năm cũ, cũng là lúc gia đình tôi bước vào cái Tết thứ hai thiếu vắng bố. Hai năm trôi qua, vết thương lòng đã dần kéo da non, nhưng mỗi khi gió bấc về, mang theo mùi hương của lá dong, của gạo nếp mới, lòng người lại chùng xuống, mâm cơm tất niên như một tấm gương phản chiếu nỗi trống vắng đến nao lòng. Cái ghế quen thuộc bố vẫn ngồi, giờ đây là một khoảng không vô hình, lạnh lẽo, như một mảnh ghép vừa thiếu đi trong bức tranh hoàn chỉnh.

Mẹ vẫn tảo tần chuẩn bị mâm cỗ. Bánh chưng xanh vuông vắn, được vớt ra từ nồi luộc khuya, tỏa khói thơm lừng, như ôm ấp cả một miền ký ức. Đĩa giò lụa thái mỏng, trắng ngần, điểm xuyết vài lá mùi ta xanh tươi, cùng bát măng hầm xương nghi ngút khói, vẫn giữ nguyên hương vị thân quen. Món canh bóng bì với những viên mọc trắng hồng, điểm thêm cà rốt tỉa hoa, vẫn được mẹ nêm nếm kỹ càng, như thể bố vẫn còn ngồi đó để thưởng thức.

Chúng tôi quây quần bên mâm cơm, nhưng không khí không còn rộn rã như xưa. Anh cả ngồi trầm ngâm, ánh mắt dõi ra khoảng sân vắng. Chị dâu gắp thức ăn cho mẹ, động tác nhẹ nhàng, ẩn chứa sự sẻ chia thầm lặng. Tôi, đứa con út, cố gắng nói vài câu chuyện vui, nhưng giọng nói cứ lạc đi, nhường chỗ cho những khoảng lặng dài hơn. Mỗi đũa thức ăn đưa lên miệng, đều mang theo vị mặn của kỷ niệm, của những bữa cơm xưa bố vẫn thường kể chuyện và cười giòn tan.

Mẹ, như một cây cổ thụ vững chãi, vẫn gượng cười, vẫn nhắc nhở chúng tôi ăn uống. Đôi tay mẹ run run khi rót chén rượu đầu tiên, cúng giao thừa. Tôi biết, trong lòng mẹ, nỗi nhớ về bố chắc hẳn là một dòng sông chảy xiết, nhưng mẹ đã học cách nén lại, để không làm vỡ đi sự bình yên mong manh của đêm cuối năm. Giọt nước mắt của mẹ không rơi thành tiếng, nhưng lại đọng lại trong ánh mắt long lanh, như sương sớm đậu trên lá.

Mâm cơm vẫn đủ đầy hương vị Tết, nhưng thiếu đi một giọng nói trầm ấm, một cái vỗ vai động viên, một ánh nhìn trìu mến. Chúng tôi ăn trong lặng lẽ, để nỗi nhớ về bố như một sợi chỉ vô hình, kết nối mỗi người lại với nhau, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi món ăn trên mâm cỗ, giờ đây không chỉ là thức ăn, mà còn là một lời thì thầm của quá khứ, một lời hứa của tình yêu thương vĩnh cửu.

Đêm giao thừa ấy, pháo hoa vẫn rực rỡ trên bầu trời, nhưng trong căn nhà nhỏ, những ánh mắt nhìn nhau, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. Chúng tôi biết, dù thời gian có trôi đi, dù mâm cơm có thể nhỏ lại, nhưng tình yêu thương và những ký ức về bố sẽ không bao giờ phai nhạt, mà sẽ là ánh sáng vĩnh cửu trong tâm hồn, là sợi dây vô hình níu giữ chúng tôi lại.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →