🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Thời gian là một dòng sông vô thủy vô chung, cứ thế chảy xuôi, cuốn trôi đi bao nhiêu thanh âm rộn ràng của những ngày cũ. Mâm cơm tất niên năm 2010 còn đong đầy tiếng cười giòn tan của dâu mới, tiếng bố đôn đáo gắp thức ăn, thì đến năm 2015, một màn sương mỏng đã giăng mắc, phủ lên căn nhà một vẻ trầm tư khó tả. Tết vẫn là Tết, nhưng không còn cái rộn ràng như tiếng pháo nổ giòn tan trong ký ức, mà thay vào đó là những chuyển động nhẹ nhàng, những ánh mắt trao nhau đầy ẩn ý.

Năm ấy, mâm cơm nhỏ lại một chút. Không phải vì thiếu món, mà vì thiếu đi cái hào khí của người chủ gia đình vẫn thường ngồi ngay chính giữa, oai vệ như vị tướng chỉ huy một đạo quân ẩm thực. Bố ngồi đó, đầu hơi cúi, dáng người không còn thẳng thớm như cây đại thụ che mát cả khu vườn. Mái tóc đã bạc thêm nhiều sợi, như những hạt muối rắc vội trên đĩa xôi gấc ngày rằm.

Mẹ vẫn tảo tần bày biện, đĩa bánh chưng xanh vuông vức, đĩa giò lụa trắng ngần, bát canh bóng bì nước trong như ngọc bích, và dĩ nhiên, không thể thiếu món măng hầm móng giò thơm lừng mà bố vẫn thường xuýt xoa khen ngon. Nhưng lạ thay, lần này, tay mẹ gắp cho bố từng miếng măng mềm, từng lát giò mỏng, như sợ món ăn quá lớn sẽ khiến ông khó nuốt. Không khí trên bàn ăn vì thế cũng dịu đi, như ngọn nến đứng trước gió, lay động nhưng không dám tắt.

Chúng tôi, những đứa con, ngồi vây quanh mâm cơm, nhưng ánh mắt cứ lảng tránh nhau. Không ai dám nói ra điều mà tất cả đều cảm nhận được, cái sợi tơ mỏng manh của sức khỏe bố đang dần kéo căng, chực đứt bất cứ lúc nào. Tiếng cười nói bỗng trở nên dè dặt, như sợ làm vỡ tan một lớp kính mỏng vô hình đang bao bọc lấy sự thật. Mỗi tiếng chạm đũa, mỗi lời mời cơm đều mang theo một chút gì đó nghẹn ngào, như thể chúng ta đang cố níu giữ lấy những khoảnh khắc quý giá sắp trôi qua.

Bố ăn ít hơn, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười, một nụ cười mỏi mệt nhưng đầy yêu thương. Ông gắp cho mẹ một miếng, cho các con một miếng, như thể muốn truyền lại hết những gì còn lại của sức lực và tình cảm. Mâm cơm tất niên năm 2015 ấy, không phải là mâm cơm của niềm vui trọn vẹn, mà là mâm cơm của những yêu thương thầm lặng, của những lo lắng không tên, và của một sự chấp nhận đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.

Chúng tôi hiểu, những mùa Tết sau này, mâm cơm có thể sẽ lại thay đổi. Mỗi sợi tóc bạc trên đầu bố, mỗi nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt mẹ, đều là những dấu vết của thời gian, khắc ghi lên bức tranh gia đình. Đêm giao thừa năm ấy, tiếng pháo hoa vẫn vang vọng ngoài xa, nhưng trong căn nhà nhỏ, chỉ còn tiếng thở dài khe khẽ của mẹ, và tiếng nấc nghẹn ngào của một đứa con út khi nhìn bóng lưng gầy của bố, đang dần khuất sau cánh cửa phòng ngủ. Ai biết được, rồi sẽ đến một ngày, mâm cơm tất niên sẽ thiếu đi một bóng hình quen thuộc, và những món ăn bố yêu thích sẽ được nấu ra chỉ để cất giữ một nỗi nhớ mang tên... cha.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →