🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Năm 2024, thời gian như một dòng sông lặng lẽ, cuốn đi những phù sa buồn nhưng cũng bồi đắp nên những bờ bãi mới của ký ức. Giao thừa năm nay, căn bếp nhà tôi chỉ còn hai bóng người: mẹ và tôi, đứa con út. Tiếng dao thớt không còn rộn ràng như những năm xưa, nhưng nhịp điệu của sự chuẩn bị vẫn vẹn nguyên, như một điệu nhạc đã ăn sâu vào máu thịt. Ngoài trời, những hạt mưa xuân lất phất rơi, gõ nhẹ lên mái hiên, làm không khí thêm phần trầm mặc, ấm áp.

Mẹ vẫn tỉ mẩn bên nồi bánh chưng xanh vừa vớt ra, tay thoăn thoắt rửa lá dong, gói ghém cho thật vuông vắn. Hơi nước từ nồi bay lên, mang theo mùi nếp thơm lừng, quyện với mùi lá dong, tạo nên một mùi hương đặc trưng của Tết, một mùi hương như tấm chăn quen thuộc bao bọc lấy tâm hồn. Mái tóc mẹ giờ đã pha sương nhiều hơn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tinh anh và dịu dàng mỗi khi nhìn tôi, như thể muốn truyền đi tất cả những yêu thương cất giữ bấy lâu.

Tôi phụ mẹ bày biện mâm cơm. Mặc dù chỉ có hai mẹ con, mẹ vẫn nấu đầy đủ những món bố tôi thích. Chiếc đĩa măng hầm chân giò vẫn đầy ắp, măng được thái quân cờ đều tăm tắp, hầm nhừ đến độ tan trong miệng, dậy mùi thơm của nấm hương và mộc nhĩ. Bát canh bóng bì trong veo, những miếng bóng bì nở bung như những cánh hoa trắng ngần, điểm xuyết màu xanh của đậu Hà Lan, màu đỏ của cà rốt, và sắc vàng của tôm tươi, tựa như một bức tranh thu nhỏ.

Miếng giò lụa trắng ngà, được thái khoanh đều đặn, xếp khéo léo trên đĩa, phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp. Đĩa nộm gà xé phay, trộn đều với hành tây, rau răm, chút lạc rang giòn tan, vẫn giữ nguyên hương vị chua ngọt thanh mát mà bố tôi yêu thích. Mỗi món ăn, giờ đây không chỉ là thức ăn, mà còn là một câu chuyện, một lời thì thầm của quá khứ, của những mùa Tết đã qua, của một người cha mãi mãi ở lại trong ký ức.

Mâm cơm đặt trên bàn thờ, khói hương nghi ngút, như một sợi dây vô hình nối liền cõi âm với cõi dương. Mẹ thắp nén nhang, ánh lửa bập bùng soi rọi khuôn mặt hiền từ. Tôi đứng cạnh mẹ, cảm nhận sự bình yên lắng đọng, một sự bình yên đến từ sự chấp nhận và tình yêu thương không đổi. Không gian tĩnh lặng, nhưng tôi biết, bố đang ở đây, trong từng hạt cơm, từng làn khói hương, và trong trái tim của chúng tôi.

Khi đã tạ lễ xong, chúng tôi ngồi vào mâm cơm. Chỉ hai mẹ con, nhưng mâm cơm vẫn đủ đầy. Mẹ gắp cho tôi miếng măng, rồi lại gắp cho mình miếng giò. Những câu chuyện không còn rộn rã như xưa, thay vào đó là những tiếng thở dài nhẹ nhõm, những ánh mắt giao nhau đầy thấu hiểu. Tôi nhìn mẹ, thấy trong đôi mắt ấy không còn là nỗi buồn thăm thẳm của những năm đầu bố vắng bóng, mà là một sự an nhiên, một niềm tin vào tình yêu vĩnh cửu.

Bên ngoài, tiếng pháo hoa vẫn vang vọng từ xa, rực rỡ và náo nhiệt. Nhưng trong căn nhà nhỏ của chúng tôi, sự tĩnh lặng lại là một bản giao hưởng ngọt ngào. Mâm cơm hai người, nhỏ lại về số lượng, nhưng lại vẹn nguyên về tình yêu thương, sự trân trọng và những ký ức ấm áp. Mỗi miếng ăn tôi đưa lên miệng, đều mang theo hương vị của gia đình, của cội nguồn, và của một tình yêu không bao giờ phai nhạt.

Đêm giao thừa ấy, tôi hiểu rằng, gia đình không chỉ là những người đang hiện diện, mà còn là những người đã đi xa, vẫn sống mãi trong từng hơi thở, từng nhịp đập của truyền thống. Mâm cơm cuối năm, dù có thay đổi thế nào đi nữa, vẫn sẽ là nơi tình yêu thương được nhen nhóm, được trao truyền, từ thế hệ này sang thế hệ khác, như ngọn lửa nhỏ trong đêm đông, sưởi ấm tâm hồn. Và tôi biết, dù ngày mai có ra sao, mâm cơm nhà mình vẫn sẽ luôn ấm, bởi tình yêu của mẹ, và bởi bóng hình của bố vẫn luôn hiện hữu trong từng món ăn, từng kỷ niệm... Liệu những mùa Tết sau này, mâm cơm ấy sẽ tiếp tục thay đổi, hay sẽ mãi mãi là một lời nhắc nhở dịu dàng về những gì đã qua?

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện