🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nặng nề hai chữ uyên ương,

Chuỗi sầu ai khéo vấn vương vào lòng.

Nguyện cùng Nguyệt lão hỡi ông!

Trăm năm cho vẹn chữ tùng mới an.

Hữu tình chi bấy Ngưu-lang,

Tấm lòng Chức-nữ vì chàng mà nghiêng.

Thôi thôi em hỡi Kim Liên!

Đẩy xe cho chị qua miền Hà-khê".

Trải qua dấu thỏ đường dê,

Chim kêu vượn hú tứ bề nước non.

Vái trời cho đặng vuông tròn,

Trăm năm cho trọn lòng son với chàng.

Phút đâu đã tới phủ đàng,

Kiều công xem thấy lòng càng sanh nghi.

Hỏi rằng: "Nào trẻ tùy nhi,

Cớ sao nên nỗi con đi một mình?"

Nguyệt Nga thưa việc tiền trình,

Kiều công tưởng nỗi sự tình chẳng vui.

Nguyệt Nga dạ hãy ngùi ngùi,

Nghĩ mình thôi lại sụt sùi đòi cơn:

"Lao đao phận trẻ chi sờn,

No nao trả đặng công ơn cho chàng".

Kiều công nghe nói liền can,

Dạy rằng: "Con hãy nghỉ an mình vàng.

Khi nào cha rảnh việc quan,

Cho quân qua đó mời chàng đến đây.

Sao sao chẳng kíp thời chầy,

Cha nguyền trả đặng ơn nầy thời thôi.

Hậu đường con hãy tạm lui,

Làm khuây dạ trẻ cho vui lòng già".

Tây lầu trống điểm sang ba,

Nguyệt Nga còn hãy xót xa phận mình.

Dời chơn ra chốn hoa đình,

Xem trăng rồi lại chạnh tình cố nhơn.

Than rằng: "Lưu thủy cao sơn,

Ngày nào nghe đặng tiếng đờn tri âm.

Chữ tình càng tưởng càng thâm,

Muốn pha khó lợt muốn dầm khôn phai.

Vơi vơi đất rộng trời dài,

Hỡi ai nỡ để cho ai đeo phiền".

Trở vào bèn lấy bút nghiên,

Đặt bàn hương án chúc nguyền thần linh.

Làu làu một tấm lòng thành,

Họa ra một bức tượng hình Vân Tiên.

Than rằng: "Ngàn dặm sơn xuyên,

Chữ ân để dạ chữ duyên nhuốm sầu".

Thể loại:Lục bát

Truyện nàng sau hãy còn lâu,

Truyện chàng xin nối thứ đầu chép ra.

Vân Tiên từ cách Nguyệt Nga,

Giữa đường lại gặp người ra kinh kì,

Xa xem mặt mũi đen sì,

Mình cao sồ sộ dị kì rất hung.

Nhớ câu bình thủy tương phùng,

Anh hùng lại gặp anh hùng một khi:

"Chẳng hay danh tánh là chi,

Một mình mang gói ra đi việc gì?"

Đáp rằng: "Ta cũng xuống thi,

Hớn Minh tánh tự Ô-mi quê nhà".

Vân Tiên biết lẽ chánh tà,

Hễ người dị tướng ắt là tài cao.

Chữ rằng: "Bằng hữu chi giao,

Tình kia đã gặp lẽ nào làm khuây?

Nên rừng há dễ một cây,

Muốn cho có đó cùng đây luôn vần.

Kìa nơi võ miếu hầu gần,

Hai ta vào đó nghỉ chơn một hồi...".

Cùng nhau bày họ tên rồi,

Hai chàng từ tạ đều lui ra đường.

Hớn Minh đi trước tựu trường,

Vân Tiên còn hãy hồi hương viếng nhà.

Mừng rằng: "Nay thấy con ta,

Cha già hằng tưởng mẹ già luống trông.

Bấy lâu đèn sách gia công,

Con đà nên chữ tang bồng cùng chăng?"

Vân Tiên quỳ lạy thưa rằng:

"Chẳng hơn người cổ cũng bằng người kim.

Dám xin cha mẹ an tâm,

Cho con trả nợ thanh khâm cho rồi".

Mẹ cha thấy nói thêm vui,

Lại lo non nước xa xôi ngàn trùng.

Cho theo một đứa tiểu đồng,

Thư phong một bức dặn cùng Vân Tiên:

"Xưa đà định chữ lương duyên,

Cùng quan hưu trí ở miền Hàn-giang,

Con người là Võ Thể Loan,

Tuổi vừa hai bảy dung nhan mặn mà.

Chữ rằng Hồ Việt nhứt gia,

Con đi qua đó trao qua thơ này.

Con dầu bước đặng thang mây,

Dưới chơn đã sẵn một dây tơ hồng".

Song thân dạy bảo vừa xong,

Vân Tiên cùng gã tiểu đồng dời chơn.

Ra đi tách dặm băng chừng,

Gió nam rày đã đưa xuân qua hè.

Lại xem dặm liễu đường hòe,

Tin ong ngơ ngáo tiếng ve vang dầy.

Vui xem nước nọ non nầy,

Nước xao sóng dợn non vầy đá cao.

Màn trời gấm trải biết bao,

Trên nhành chim nói dưới ao cá cười.

Quận thành nhắm kiểng coi người,

Kiểng xinh như vẽ người tươi như dồi.

Hàn-giang phút đã tới nơi,

Vân Tiên ra mắt một hồi trình thơ.

Võ công lấy đọc bấy giờ,

Mừng duyên cầm sắt mối tơ đặng liền.

Liếc coi tướng mạo Vân Tiên,

Khá khen họ Lục phước hiền sanh con.

Mày tằm mắt phụng môi son,

Mười phân cốt cách vuông tròn mười phân.

Những e kẻ Tấn người Tần,

Nào hay chữ ngẫu đặng gần chữ giai.

Xem đà đẹp đẽ hòa hai,

Này dâu nam giản nọ trai đông sàng.

Công rằng: "Ngãi tế mới sang,

Muốn lo việc nước hãy toan việc nhà".

Tiên rằng: "Nhờ lượng nhạc gia,

Đại khoa dầu đặng tiểu khoa lo gì".

Công rằng: "Con dốc xuống thi,

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →