Cuối tuần đó, cô Nga, tôi và cô Hoà hẹn gặp nhau ở thư viện trường, lần này không phải để tìm hiểu
bí mật gì nữa, mà để cùng nhau bắt đầu một việc mới: tìm cách liên lạc lại với Nhiên sau hai mươi ba
năm.
"Cô nghĩ mãi rồi," cô Nga nói, khi cả ba ngồi xuống bàn dài quen thuộc trong thư viện. "Nếu không
làm gì bây giờ, chắc cô sẽ tiếc suốt đời."
Cô Hoà, luôn nhiệt tình với mọi việc liên quan tới lưu trữ của trường, lôi ra một cuốn sổ liên lạc
cựu học sinh cũ, những trang giấy đã ngả vàng, ghi tên và số điện thoại của một số học sinh khoá
2000 tới 2003 còn giữ liên lạc với trường qua các dịp họp lớp.
"Để cô lục coi có ai còn giữ liên lạc với Nhiên không," cô Hoà nói, lật từng trang, dò theo danh
sách.
Cô Nga cũng lấy điện thoại ra, gọi cho vài người bạn học cũ còn giữ số, hỏi thăm xem có ai biết tin
tức gì về Nhiên sau khi chuyển đi không. Phần lớn câu trả lời đều là "không biết", "mất liên lạc lâu
rồi", nhưng cuối cùng, một người bạn học cũ nhớ ra một chi tiết quan trọng.
"Bạn đó nhớ Nhiên có một người dì ở một thị trấn ven biển, làm nghề may," cô Nga kể lại, giọng có
chút hy vọng. "Bạn đó nói hồi xưa có nghe Nhiên nhắc, nói sau này lớn lên muốn mở một tiệm may nhỏ
giống mẹ."
Tôi cảm thấy một luồng hy vọng nhỏ nhen nhóm lên trong lòng. Một tiệm may, một thị trấn ven biển,
đó là những manh mối cụ thể đầu tiên sau bao ngày chỉ có những câu chuyện mơ hồ. Tôi lấy cuốn sổ
bìa nâu ra, ghi lại từng chi tiết vào một trang mới, không phải để dò tìm sự cô lập như mọi lần
trước, mà lần đầu tiên, để ghi lại một hành trình tìm về, một điều gì đó mang sắc thái hoàn toàn
khác với mọi trang trước đó trong cuốn sổ.
Cô Hoà, thành thạo hơn với việc tìm kiếm trên mạng, mở máy tính của thư viện, thử tìm kiếm theo tên
"Bùi Ngọc Nhiên" kết hợp với từ khoá "tiệm may" trên các nền tảng mạng xã hội.
Sau một hồi tìm kiếm, cô Hoà dừng lại ở một tài khoản có tên gần giống, ảnh đại diện là một người
phụ nữ trung niên đứng trước một tiệm may nhỏ, biển hiệu treo phía trên không rõ chữ vì ảnh chụp
hơi xa.
"Cái này có phải không ta?" Cô Hoà hỏi, phóng to ảnh lên hết mức có thể.
Cả ba chúng tôi cúi sát màn hình, nhìn kỹ gương mặt người phụ nữ trong ảnh. Không ai dám chắc chắn,
vì hai mươi ba năm là một khoảng thời gian đủ dài để một gương mặt thay đổi nhiều, nhưng có một cái
gì đó trong dáng đứng, trong ánh mắt, khiến cô Nga khựng lại, tay run nhẹ trên bàn phím.
"Cô nghĩ... cô nghĩ đúng là Nhiên rồi," cô Nga nói, giọng nghẹn lại, mắt không rời khỏi màn hình.
Chúng tôi nhìn nhau, không ai dám nói to, sợ làm vỡ cái khoảnh khắc mong manh này. Tim tôi đập nhanh,
một cảm giác vừa hồi hộp vừa hy vọng chưa từng có trong suốt hành trình tìm hiểu mấy tháng qua.
Cô Hoà lặng lẽ đứng dậy, rót thêm nước cho cả ba, để cô Nga có thêm chút thời gian trấn tĩnh trước
khi quyết định bước tiếp theo. "Giờ mình làm sao đây?" Tôi hỏi, giọng khẽ.
Cô Nga nhìn màn hình thêm một lúc, rồi quay sang tôi và cô Hoà, ánh mắt vừa run rẩy vừa quyết đoán.
"Cô sẽ nhắn tin," cô nói. "Dù có đúng là Nhiên hay không, cô cũng phải thử."
Cô Hoà đẩy máy tính lại gần hơn, giúp cô Nga soạn một tin nhắn ngắn, giới thiệu tên mình, nhắc lại
vài chi tiết chỉ người trong lớp cũ mới biết, để nếu đúng là Nhiên, người nhận sẽ tin ngay đây không
phải trò lừa đảo. Tay cô Nga run khi gõ từng chữ, xoá đi viết lại vài lần trước khi cuối cùng cũng
nhấn gửi.
"Gửi rồi," cô nói, đặt tay xuống bàn, thở ra một hơi dài như vừa trút được một gánh nặng mang theo
suốt hai mươi ba năm, dù chưa biết câu trả lời sẽ tới hay không, và nếu tới thì sẽ nói gì. Cả ba
người ngồi lặng thêm một lúc trong thư viện đã gần tới giờ đóng cửa, không ai muốn đứng dậy rời đi
ngay lúc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →