🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cô Nga đứng bên cửa sổ thêm một lúc, rồi quay lại, ngồi xuống ghế, tay siết chặt tách trà đã nguội.

Ánh đèn vàng trong phòng khách hắt lên gương mặt cô một quầng sáng dịu, làm những nếp nhăn nơi khoé

mắt hiện rõ hơn thường ngày. Cô hít một hơi dài, và bắt đầu kể tiếp, giọng vẫn còn run nhưng đã vững

vàng hơn.

"Nhiên dần bỏ những buổi tụ tập với tụi cô," cô nói, "không phải vì bị ai đuổi, mà vì Nhiên tự lùi

lại, để không ai hỏi. Cô nhớ có lần rủ Nhiên đi sinh nhật một đứa bạn chung lớp, Nhiên từ chối, nói

bận việc nhà. Cô tin ngay, không nghi ngờ gì."

Tôi và Bảo ngồi im, không ai dám ngắt lời, chỉ lắng nghe từng câu.

"Cứ như vậy, tuần này qua tuần khác, Nhiên ngồi lùi dần về phía sau lớp," cô Nga tiếp tục. "Không

một đứa bạn nào trong lớp, kể cả cô, là bạn thân nhất của Nhiên khi đó, nhận ra khoảng cách đang lớn

dần. Tụi cô cứ nghĩ Nhiên chỉ đang bận, đang mệt, sẽ ổn lại thôi."

Cô dừng lại, mắt nhìn xuống tách trà, giọng nhỏ hẳn.

"Rồi một buổi sáng tháng Ba năm 2003, bàn của Nhiên trống," cô nói. "Cô nhớ rõ, hôm đó cô còn nghĩ

chắc Nhiên bệnh, nghỉ một bữa thôi. Nhưng bàn đó trống thêm một buổi, rồi thêm một buổi nữa, và

không trống thêm một buổi nào nữa, vì Nhiên không quay lại lớp lần nào sau đó."

Bảo, ngồi cạnh tôi, đặt tay lên bàn, không nói gì, chỉ để cô Nga biết có người đang lắng nghe hết

lòng. "Nhiên đi đâu vậy cô?" Tôi hỏi khẽ.

"Sau này cô mới biết, qua một người quen chung, rằng Nhiên đã xin chuyển đi ở với dì tại một tỉnh

khác, học nghề may," cô Nga đáp, giọng nghẹn lại. "Không phải Nhiên bị đuổi học, không phải Nhiên bỏ

học vì lười biếng hay vì lý do gì xấu xa. Gia đình vỡ nợ, và Nhiên chọn tự lùi lại, tự rời đi, vì

không muốn ai phải thương hại mình."

"Người quen đó kể cô nghe, hồi đó ba Nhiên vay mượn khắp nơi để cứu tiệm may, nhưng không cứu nổi,

nợ càng lúc càng chồng chất," cô Nga kể thêm, giọng chậm rãi như đang cố nhớ lại từng chi tiết đã

mờ nhạt theo năm tháng. "Nhiên đi làm thêm không phải để tiêu xài gì, mà để phụ trả bớt nợ, mỗi

tháng gửi về nhà một ít, âm thầm, không nói với ai trong lớp một tiếng nào."

Cô ngừng một lúc, rồi tiếp tục, giọng run rõ hơn.

"Không ai trong lớp có địa chỉ mới của Nhiên. Không ai kịp nói một lời tạm biệt, vì không ai nhận ra

Nhiên đã một mình từ rất lâu trước cái buổi sáng bàn trống ấy." Cô Nga dừng lại, đưa tay lau khoé

mắt, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ cho thấy vết thương đó vẫn còn tươi nguyên sau ngần ấy năm.

Căn phòng im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng xe cộ mơ hồ vọng lên từ con đường bên dưới chung cư và

tiếng gió lay nhẹ mấy chậu cây trên bậu cửa sổ.

"Cô không giận Nhiên vì bỏ đi," cô Nga nói, giọng run nhưng rõ ràng. "Cô giận chính cô, vì hai mươi

ba năm nay cô cứ nghĩ, nếu hồi đó cô hỏi thêm một câu thôi, chỉ một câu thôi, có khi mọi chuyện đã

khác."

Tôi cảm nhận được sức nặng của từng lời cô vừa nói, không chỉ là câu chuyện về Nhiên, mà còn là một

gánh nặng cô đã tự mang suốt hơn hai mươi năm, không ai chia sẻ cùng, giống hệt cách tôi từng mang

theo chuyện về Vy. Bảo, ngồi cạnh tôi, cũng im lặng, tay siết nhẹ vào thành ghế, có lẽ đang nghĩ tới

chính những lần cậu từng cảm thấy bị bỏ lại phía sau mà chưa từng nói ra hết với ai, kể cả với tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, mở lại tấm ảnh kỷ yếu tôi chụp từ nhiều tuần trước, khoảng trống bạc màu giờ

đã có ý nghĩa trọn vẹn: đó là chỗ Nhiên từng đứng, và Nhiên đã tự xin rút tấm ảnh của mình ra, để

không ai phải nhớ mặt mình mà áy náy.

Tôi nhìn cô Nga, nhìn Bảo, rồi hỏi câu duy nhất còn đọng lại trong đầu mình lúc này, câu hỏi tôi

biết sẽ mở ra một hướng đi mới cho tất cả những gì đang xảy ra.

"Cô có muốn tìm lại Nhiên không?"

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →