Tối thứ Sáu, cô Nga nhắn tin mời tôi và Bảo tới nhà, nói muốn kể tiếp phần còn lại của câu chuyện.
Tôi hơi bất ngờ khi thấy tin nhắn có nhắc cả Bảo, nhưng hiểu ngay, có lẽ cô đã nghe tôi kể về việc
hai đứa tôi làm hoà, và muốn cả hai cùng nghe để không ai phải giữ thêm một bí mật nào nữa.
Căn hộ nhỏ của cô Nga nằm trong một chung cư cũ gần trường, không gian gọn gàng, giản dị, một kệ
sách nhỏ kê sát tường, vài chậu cây để trên bậu cửa sổ. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào nhà một
giáo viên, và tôi để ý thấy trên kệ sách có một khung ảnh nhỏ, chụp một nhóm học sinh mặc đồng phục
cũ, đứng trước cổng trường, ảnh đã ngả màu vàng nhạt theo thời gian. Cô pha sẵn một ấm trà, mời tụi
tôi ngồi xuống bàn nhỏ giữa phòng khách.
"Cảm ơn hai đứa tới," cô Nga nói, rót trà ra ba tách nhỏ. "Cô nghĩ lần này nên kể trọn vẹn, không
để dở dang như lần trước nữa."
Trước khi cô kịp vào chuyện, Bảo, có lẽ vì vẫn còn hơi ngượng với không khí nghiêm túc, cố gắng đùa
nhẹ để phá băng.
"Cô ơi, cô kể từ từ thôi nha, tại con thấy Thư nay," Bảo liếc sang tôi, nhếch mép cười, "Thư, mày
lại giấu gì rồi đúng không."
Câu nói đó, vốn từng mang đủ mọi sắc thái từ đùa cợt tới trách móc suốt mấy tháng qua, lần này bật
ra một cách hoàn toàn khác, nhẹ nhàng, đầy trêu chọc thân thiện. Cả ba người, kể cả cô Nga, đều bật
cười, một tiếng cười thật lòng, khác hẳn không khí căng thẳng vẫn còn vương lại từ những ngày trước.
"Thôi được rồi, hai đứa," cô Nga nói, vẫn còn cười, rồi dần nghiêm lại, đặt tách trà xuống bàn. "Cô
kể tiếp nha."
Cô hít một hơi, đặt tách trà xuống, hai tay đan vào nhau trên đùi như đang cố giữ vững chính mình
trước khi bắt đầu.
"Đầu học kỳ hai năm lớp mười một, gia đình Nhiên gặp chuyện," cô nói, giọng chậm rãi. "Mẹ Nhiên có
một tiệm may nhỏ, nhưng làm ăn khó khăn, cuối cùng phải đóng cửa vì nợ nần chồng chất. Nhiên giấu
chuyện đó với cả lớp, kể cả với cô, người bạn thân nhất."
"Sao Nhiên không nói cho cô biết?" Tôi hỏi, nhẹ nhàng.
"Cô nghĩ Nhiên xấu hổ," cô Nga đáp, mắt nhìn xa xăm. "Nhiên không muốn ai thương hại, không muốn bị
nhìn khác đi chỉ vì nhà gặp khó khăn."
Cô kể tiếp, giọng càng lúc càng chậm, như đang cố kìm nén một điều gì đó.
"Nhiên bắt đầu đi làm thêm buổi tối, ở một xưởng giày da ngoài thị xã. Về nhà lúc nào cũng mệt, dần
bỏ những buổi tụ tập với tụi cô, dần ngồi lùi lại phía sau lớp. Cô hồi đó cứ nghĩ Nhiên chỉ đang bận
học, không nghĩ nhiều hơn."
Bảo, ngồi cạnh tôi, im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng liếc sang tôi, có lẽ cũng đang cảm nhận được sức
nặng của câu chuyện đang dần lộ ra.
"Cô còn nhớ, có lần Nhiên tới lớp trễ, tay còn dính mùi keo dán giày," cô Nga kể tiếp, giọng bắt đầu
run. "Cô có hỏi, Nhiên chỉ cười, nói đi phụ người quen làm gì đó thôi. Cô tin luôn, không hỏi thêm.
Bây giờ nghĩ lại, cô nhớ rõ hôm đó Nhiên còn quầng thâm mắt rất đậm, chắc do thức khuya làm việc,
mà lúc đó cô lại nghĩ chắc tại nó thức đêm ôn thi."
Cô dừng lại, tay siết chặt tách trà, mắt bắt đầu đỏ hoe.
"Đoạn tiếp theo khó kể hơn," cô nói, giọng nghẹn lại. "Cho cô một chút."
Tôi và Bảo nhìn nhau, không ai nói gì, chỉ lặng lẽ chờ, để cô Nga có đủ thời gian và không gian tiếp
tục câu chuyện theo nhịp riêng của mình, không thúc ép, không vội vàng.
Cô đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, đứng quay lưng lại phía chúng tôi một lúc, nhìn ra khoảng sân
chung cư tối dần bên ngoài. Tôi nhìn dáng cô đứng đó, vai hơi run nhẹ, và lần đầu tiên nhận ra, sau
lớp vỏ điềm đạm cô vẫn giữ trên lớp mỗi ngày, là một người đã mang theo một nỗi day dứt suốt hơn hai
mươi năm mà chưa từng có cơ hội nói ra trọn vẹn với ai. Bảo, ngồi cạnh tôi, cũng lặng đi, không ai
trong hai đứa dám lên tiếng phá vỡ khoảnh khắc đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →