Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi đang thu dọn sách vở chuẩn bị về thì nghe tiếng bước chân
quen thuộc dừng lại cạnh bàn mình. Tôi ngẩng lên, thấy Bảo đứng đó, tay không còn khoanh trước ngực
như mấy ngày trước, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
"Tao nghe Diễm kể mày bị đẩy xuống bàn cuối," Bảo nói, giọng không còn gay gắt như lần cãi nhau ở
sân trường, nhưng vẫn có gì đó dè dặt.
"Ừ," tôi đáp, không biết nên nói thêm gì.
Lớp học lúc này đã vắng gần hết, chỉ còn vài đứa lác đác thu dọn ở góc xa, tiếng ồn ào ngoài hành
lang cũng dần lắng xuống. Bảo đứng đó một lúc, có vẻ đang cân nhắc điều gì đó trong đầu, rồi kéo ghế
ngồi xuống, đối diện tôi, lần đầu tiên sau nhiều ngày.
"Tao nghĩ nhiều lắm mấy ngày nay," Bảo bắt đầu, giọng chậm rãi hơn thường lệ. "Tao biết tao phản ứng
hơi quá, nhưng tao cần nói cho mày hiểu, tao giận không phải vì lý do mày nghĩ đâu."
Tôi im lặng, chờ nghe.
"Tao không giận vì mày giấu chuyện Vũ." Bảo nói, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, không né tránh như mấy
lần trước. "Tao giận vì mày nghĩ tao không đủ tin cậy để nghe."
Câu nói đó đâm thẳng vào lòng tôi, chính xác hơn bất kỳ lời trách móc nào tôi từng tưởng tượng Bảo
sẽ nói.
"Tao..." Tôi định giải thích, nhưng rồi dừng lại, vì nhận ra mọi lời biện minh lúc này đều chỉ là
những cách để tôi tránh né sự thật.
"Tao xin lỗi," tôi nói, thay vào đó, giọng run nhẹ. "Mày nói đúng. Tao cứ nghĩ mình giấu để bảo vệ
mọi người, để không ai phải lo lắng thêm vì tao. Nhưng thật ra tao nghĩ..."
Tôi dừng lại, cố tìm đúng từ ngữ cho điều mình chưa từng dám thừa nhận với chính mình.
"Tao nghĩ tao sợ nếu tao kể hết, mày sẽ nghĩ tao rảnh chuyện, làm quá, giống như mấy đứa từng nói
hồi tao kéo Khoa vào nhóm lần đầu vậy," tôi nói tiếp, mắt cay xè. "Nên tao chọn giấu, tưởng vậy là
an toàn hơn. Hoá ra tao chỉ đang làm đúng cái điều tao ghét nhất ở người lớn: không tin ai đủ để
chia sẻ."
Bảo im lặng một lúc, không nói gì, chỉ nhìn tôi, ánh mắt dần dịu lại.
Tôi kể cho Bảo nghe, lần đầu tiên đầy đủ, về tờ sơ đồ tự đổi, về cuốn sổ bìa nâu, về Nhiên, về Vũ,
về mọi thứ tôi đã âm thầm mang một mình suốt mấy tháng qua. Tôi kể từ buổi sáng thứ Hai đầu tiên
tôi thấy tờ giấy khác đi, kể về những đêm ngồi ghi chép trong sổ, về cảm giác vừa tò mò vừa sợ hãi
mỗi lần phát hiện thêm một manh mối mới. Bảo nghe, không ngắt lời, thỉnh thoảng chỉ gật đầu, đôi lúc
mở to mắt ngạc nhiên ở những chi tiết bất ngờ nhất, cho tới khi tôi kể xong, giọng đã khàn đi vì nói
liền một mạch quá lâu.
"Sao mày không kể sớm hơn," Bảo nói, không phải trách, chỉ là một câu hỏi thật lòng.
"Tao không biết," tôi đáp, thành thật, "chắc tao sợ."
"Sợ gì?" Bảo hỏi lại, giọng nhẹ nhàng.
"Sợ mày với tụi nó nghĩ tao kỳ cục. Sợ kể ra rồi mọi chuyện lại rối tung lên như hồi vụ Khoa," tôi
nói, giọng nhỏ dần. "Nhưng giờ nghĩ lại, giấu còn làm mọi chuyện rối hơn."
Bảo không nói "tao tha thứ cho mày" thành lời, không có một câu tuyên bố lớn lao nào. Cậu chỉ đứng
dậy, kéo ghế của mình lại gần hơn, ngồi xuống cạnh tôi ở đúng bàn cuối sát tường, không nói thêm gì
nữa, chỉ ngồi đó, cùng tôi, giữa lớp học đã vắng gần hết người.
Tôi nhìn Bảo, nhìn cái ghế nó vừa kéo lại gần, và hiểu, đây chính là câu trả lời của nó, một câu trả
lời không cần lời nói, nhưng đủ để nói lên tất cả những gì cần nói.
Ngoài cửa sổ, nắng chiều đã bắt đầu ngả màu, lớp học vắng người trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn
tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Bảo lấy trong cặp ra một cây bút bi khác, đặt lên bàn giữa hai
đứa, không nói gì, chỉ là một cử chỉ nhỏ, như một lời nhắc rằng mọi thứ giữa tụi tôi sẽ quay lại bình
thường, chỉ cần thêm chút thời gian. Tôi nhìn cây bút, rồi nhìn Bảo, và thấy lòng mình nhẹ hẳn đi,
nhẹ hơn bất kỳ lúc nào trong suốt mấy tuần căng thẳng vừa qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →