🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Giờ ra chơi, tôi không muốn ở trong lớp thêm một phút nào nữa, không muốn cảm nhận thêm những ánh

mắt thỉnh thoảng liếc về phía bàn cuối, dù tôi biết phần lớn trong đó chỉ là tò mò thông thường,

không có ác ý gì.

Tôi bước ra khỏi lớp, đi thẳng xuống sân, rồi vòng ra phía sau dãy B, tới đúng bậc thang tôi từng

đứng nhìn Khoa ngồi một mình cách đây không lâu.

Căn tin cô Bảy vẫn bán xôi bắp gói lá chuối như mọi khi, giá mười nghìn một gói, cô Bảy vẫn ngồi

quạt than như thường lệ, không để ý gì tới việc hôm nay người mua xôi lại là tôi thay vì Khoa. Tôi

mua một gói, rồi bước lại bậc thang, ngồi xuống đúng chỗ Khoa từng ngồi, lần đầu tiên tôi thật sự

đặt mình vào vị trí đó, không phải bằng cách tưởng tượng, mà bằng chính cơ thể mình.

Tôi bóc lá chuối, nhìn ra khoảng sân trống phía trước, nghe tiếng ồn ào từ sân chính vọng lại, tiếng

cười đùa của những nhóm bạn đang chơi cùng nhau. Âm thanh đó, từ vị trí này, nghe xa hơn hẳn tôi

tưởng, như một lớp kính vô hình ngăn cách giữa tôi và phần còn lại của thế giới đang náo nhiệt kia.

Tôi hiểu ra, ngồi ở đây không có nghĩa là không nghe thấy tiếng cười của người khác. Ngược lại, tôi

nghe rất rõ, rõ tới mức đau, vì nó nhắc tôi nhớ mình đang không ở trong đó.

Trước đây, mỗi lần đứng từ xa nhìn Khoa ngồi ở góc này, tôi luôn nghĩ điều khó nhất với cậu là sự

im lặng. Giờ ngồi đúng vị trí đó, tôi nhận ra mình đã nghĩ sai. Cái khó nhất không phải là im lặng,

mà là phải nghe rõ mồn một tất cả những âm thanh của một thế giới đang vui vẻ diễn ra ngay bên cạnh,

mà không có cách nào bước vào được.

Cắn một miếng xôi, tôi nghĩ tới việc Khoa đã ngồi đây bao nhiêu buổi trưa như vậy trước khi tôi để

ý tới cậu, nghĩ tới Nhiên, hai mươi ba năm trước, có lẽ cũng từng có một góc riêng như vậy ở đâu đó

trong ngôi trường cũ, một nơi để tự thu mình lại mà không ai chú ý.

"Thư?"

Tôi ngẩng lên, thấy Khoa đứng ở đầu bậc thang, có vẻ bất ngờ khi thấy tôi ngồi đúng chỗ này.

"Ơ, chào Khoa," tôi nói, cố nặn ra một nụ cười, dù chắc không giấu được vẻ gượng gạo.

Khoa đứng đó một lúc, không nói gì, rồi bước xuống, ngồi cạnh tôi, không hỏi han gì, đúng cách tôi

từng làm với cậu ở chính chỗ này mấy tháng trước.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau một lúc, không ai nói gì, chỉ có tiếng ồn ào xa xa từ sân chính và tiếng lá

phượng khẽ lay động trên đầu.

"Tui nghe nói mày với Bảo giận nhau," Khoa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, không tọc

mạch, chỉ là một câu mở đầu.

"Ừ," tôi đáp, không muốn giải thích thêm, "chắc tại tui giấu nhiều chuyện quá."

Khoa gật đầu, không hỏi thêm, chỉ mở gói xôi của mình ra, tách đôi, đưa một nửa cho tôi.

"Ăn đi," cậu nói, đơn giản, "lúc trước Thư cũng đưa xôi cho tui mà, giờ tới lượt tui."

Tôi nhìn nửa gói xôi trên tay Khoa, một hành động nhỏ, nhưng khiến mắt tôi bỗng cay xè. Tôi nhận lấy,

cảm ơn khẽ, và cả hai tiếp tục ngồi im lặng, ăn xôi, nhìn ra khoảng sân trống.

Tôi không kể cho Khoa nghe hết mọi chuyện, không kể về Vũ, về Nhiên, về gánh nặng đang đè lên vai

mình mấy tuần qua. Nhưng có một điều tôi nhận ra rõ ràng, khi ngồi ở đúng vị trí này, cùng người

từng ngồi ở đây trước tôi rất lâu: đôi khi, chỉ cần có ai đó ngồi xuống cạnh mình, không cần nói gì

nhiều, cũng đủ để khiến bậc thang lạnh lẽo này bớt lạnh lẽo đi một chút.

Chuông vào lớp reo lên, cả hai đứng dậy cùng lúc, phủi vụn xôi trên tay. Khoa nhìn tôi một lúc,

định nói gì đó rồi lại thôi, chỉ vỗ nhẹ vai tôi một cái trước khi bước lên cầu thang trước. Tôi đứng

lại thêm vài giây, nhìn xuống bậc thang mình vừa ngồi, rồi cũng bước theo, mang theo một cảm giác

lạ lùng: vừa nhẹ nhõm hơn một chút, vừa hiểu rõ hơn bao giờ hết về những gì mình từng cố gắng giúp

người khác thoát khỏi suốt mấy tháng qua.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →