🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáu giờ mười lăm sáng thứ Hai, sân trường còn vắng lặng, chỉ có tiếng chổi tre quét lá xa xa và

tiếng xe bác Sáu Cảnh vừa mở cổng phụ. Tôi dắt xe vào bãi như mọi tuần, bước lên cầu thang dãy B,

lòng nặng trĩu hơn hẳn những sáng thứ Hai trước đây.

Tôi đã quen với cảm giác lo lắng khi đứng trước cửa lớp B203 mỗi sáng thứ Hai, nhưng hôm nay, cảm

giác đó khác hẳn, nặng nề hơn, như thể một phần trong tôi đã đoán trước được điều gì đó sắp xảy ra.

Tờ sơ đồ dán trên cửa, tôi đọc từ trên xuống, từng ô, từng tên, quen thuộc như mọi tuần, cho tới khi

mắt tôi dừng lại ở dòng cuối cùng.

SƠ ĐỒ TUẦN — Phòng B203 (từ thứ Hai, 7/12)

Bàn 1–2 (sát cửa sổ): Thanh Trúc — Khánh Vy

Bàn 3–4 (giữa): Gia Bảo — Hữu Phát

...

Bàn cuối (rìa): Đỗ Minh Thư

Ghế đơn: không có

--- thay đổi so với tuần trước: Đỗ Minh Thư: bàn giữa → bàn cuối sát tường, 2 tuần liên tiếp

Tôi đứng chết lặng trước tờ giấy, đọc lại dòng đó ba lần, như thể đọc thêm sẽ khiến nó đổi thành một

dòng khác.

Tên tôi, ở dòng cuối cùng. Bàn cuối sát tường. Hai tuần liên tiếp, đúng theo luật tôi từng ghi vào

sổ không biết bao nhiêu lần khi viết về Khoa, về Đăng, về cả Nhiên hai mươi ba năm trước.

Tay tôi run nhẹ khi cầm cuốn sổ bìa nâu lên, mở tới trang mới, viết xuống, chữ nguệch ngoạc hơn mọi

lần.

Tui... tui ngồi bàn cuối tuần này. Lần đầu tiên tui là người trong sơ đồ.

Tôi đứng đó một lúc lâu, giữa hành lang vắng, cố hiểu cảm giác đang dâng lên trong lòng mình. Không

phải nỗi sợ đơn thuần, cũng không hẳn là sự ngạc nhiên, mà là một cảm giác kỳ lạ của việc nhìn thấy

chính mình từ một góc độ hoàn toàn khác, góc độ của người từng đứng bên ngoài quan sát, giờ bị kéo

vào chính giữa bức tranh.

Tôi nghĩ lại hai tuần vừa qua. Bảo không còn nói chuyện với tôi từ sau vụ cãi nhau ở sân trường.

Diễm và Đăng, dù vẫn thân thiện, cũng dần ít chủ động rủ tôi hơn, có lẽ vì cảm nhận được sự căng

thẳng giữa tôi và Bảo, không biết nên đứng về phía nào. Tôi, mải lo giải quyết chuyện Vũ, chuyện tìm

hiểu về Nhiên, cũng vô tình ít chủ động hơn với chính nhóm bạn của mình.

Không ai cố ý đẩy tôi ra. Không có một khoảnh khắc cụ thể nào tôi có thể chỉ ra và nói "đây là lúc

mọi thứ bắt đầu sai". Nó chỉ là một chuỗi những khoảnh khắc nhỏ, những lần không chủ động, những lần

lơ là, cộng dồn lại, giống hệt cách nó đã xảy ra với Khoa, với Nhiên.

Tôi nhớ lại từng dòng mình đã viết vào sổ suốt mấy tháng qua, về luật hai tuần liên tiếp, về việc

một tuần đơn lẻ có thể chỉ là trùng hợp nhưng hai tuần thì không còn là ngẫu nhiên nữa. Tôi từng viết

những dòng đó với một khoảng cách an toàn, như một người quan sát đứng bên ngoài một hiện tượng. Giờ

đọc lại chính những dòng chữ đó, ngồi ngay tại vị trí mà chúng đang mô tả, cảm giác hoàn toàn khác,

nặng hơn gấp nhiều lần so với bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng lúc viết ra chúng.

Học sinh bắt đầu xuất hiện đông hơn ở đầu hành lang, tiếng nói chuyện, tiếng dép lê, một buổi sáng

thứ Hai bình thường đối với tất cả mọi người, trừ tôi.

Tôi hít một hơi, gấp cuốn sổ lại, cất vào cặp, rồi bước vào lớp. Cái bàn cuối sát tường đã ở đó, chờ

sẵn, một chỗ ngồi tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải ngồi vào, dù đã dành cả mấy tháng qua để nghiên

cứu ý nghĩa của nó qua những người khác.

Tôi ngồi xuống, đặt cặp lên bàn, và nhìn về phía bảng đen từ một góc hoàn toàn mới. Từ đây, khoảng

cách tới bảng, tới các bạn đang ngồi ở những dãy bàn phía trước, trông xa hơn hẳn tôi tưởng tượng

khi chỉ đứng từ xa quan sát người khác ngồi ở vị trí này.

Bảo bước vào lớp, đi ngang qua chỗ tôi, không nhìn, không nói gì. Tôi nhìn theo bóng nó đi về chỗ

ngồi quen thuộc, và lần đầu tiên, tôi thật sự hiểu được, không phải qua lý thuyết hay quan sát, mà

qua chính cơ thể mình đang ngồi ở đây, cảm giác bị bỏ lại phía sau trong chính căn phòng mình vẫn

tới mỗi ngày là như thế nào.

Cô Nga bước vào, bắt đầu điểm danh như mọi buổi sáng, giọng vẫn đều đều quen thuộc, hoàn toàn không

hay biết gì về vị trí mới của tôi, đúng như luật cứng tôi đã hiểu từ lâu: với người lớn, tờ giấy này

không bao giờ đổi. Tôi đáp "Có" khi tới tên mình, giọng cố giữ bình thường, nhưng trong lòng biết

rõ, từ hôm nay, tôi sẽ phải tự mình tìm đường quay lại, không ai trong số những người lớn xung quanh

có thể giúp được tôi việc đó.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →