🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Buổi chiều, tôi lại xuống thư viện, không phải để tìm kỷ yếu lần này, mà chỉ muốn có một không gian

yên tĩnh để đọc lại từng bình luận dưới bài đăng trên "Cẩm Giang Confessions", cố tìm ra manh mối về

người đứng sau trang đó.

Tôi ngồi ở bàn đọc quen thuộc, cách đó không xa là Đặng Minh Vũ, một bạn cùng lớp tôi ít khi để ý

tới, ít nói, thường ngồi một mình đọc sách trong thư viện vào giờ ra chơi hoặc sau giờ học.

Vũ đang cắm cúi làm gì đó trên điện thoại, có vẻ tập trung cao độ, tới mức khi cô Hoà gọi tên nhắc

sắp tới giờ đóng cửa thư viện, cậu giật mình đứng dậy vội vàng, và trong lúc luống cuống thu dọn

sách vở, cậu để quên điện thoại lại trên bàn, màn hình vẫn còn sáng.

Tôi định gọi Vũ quay lại lấy, nhưng ánh mắt tôi vô tình lướt qua màn hình điện thoại đang mở, và tôi

khựng lại.

Đó là giao diện quản trị của một trang mạng xã hội, và dòng chữ hiện lên trên cùng, dù chỉ thoáng

qua trong vài giây trước khi màn hình tự khoá, đủ để tôi nhận ra: "Cẩm Giang Confessions".

Tim tôi đập nhanh, một cảm giác vừa bàng hoàng vừa như vừa được giải toả sau nhiều ngày tìm kiếm

trong vô vọng.

Vũ quay lại ngay sau đó, nhận ra điện thoại còn nằm trên bàn, vội vàng cầm lấy, ánh mắt liếc nhanh

về phía tôi, có chút cảnh giác.

"Bạn... thấy gì không?" Vũ hỏi, giọng cố giữ bình thường nhưng không giấu được sự căng thẳng.

Tôi không trả lời ngay, cố cân nhắc xem nên nói gì. Tôi nghĩ tới việc tố cáo ngay lập tức, đứng dậy

gọi cô Hoà, nhưng một điều gì đó ngăn tôi lại, một trực giác mơ hồ rằng câu chuyện đằng sau chuyện

này có lẽ phức tạp hơn một cái tên đơn giản để đổ lỗi.

"Không có gì," tôi đáp, "mình đang đọc sách thôi."

Vũ nhìn tôi thêm một lúc, không hoàn toàn tin, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ

đạc và rời đi.

Tối đó, tôi không thể ngừng nghĩ về khoảnh khắc đó. Tôi lên nhóm chat lớp, tìm lại một cuộc trò

chuyện cũ từ đầu năm học, nơi có người từng nhắc tới việc Vũ chuyển tới trường Cẩm Giang giữa năm

lớp chín, từ một trường khác, không ai biết rõ lý do.

Hôm sau, giờ ra chơi, tôi tìm cô Hoà, hỏi khéo về việc trường có hồ sơ chuyển trường của học sinh

không, viện cớ tò mò về thủ tục. Cô Hoà, không nghi ngờ gì, kể sơ qua rằng Vũ chuyển tới từ một

trường ở thị xã khác, hồ sơ ghi lý do "theo nguyện vọng gia đình", một cụm từ mơ hồ thường dùng để

che giấu những lý do thật sự phức tạp hơn.

Tôi ghép các mảnh lại trong đầu: một học sinh chuyển trường giữa năm, ít nói, thường ở một mình, và

giờ lại đứng sau một trang mạng chuyên khai thác drama của người khác. Tôi nhớ lại hình ảnh Vũ ngồi

một mình trong thư viện hầu như mỗi ngày, không có nhóm bạn cố định nào trong lớp, một dáng vẻ tôi

từng thấy quen thuộc ở Khoa những tuần đầu chuyển tới, chỉ là tôi chưa bao giờ để tâm đủ nhiều tới

Vũ để nhận ra sớm hơn. Tôi bắt đầu hiểu ra một điều mà trước đó tôi chưa từng nghĩ tới: có lẽ Vũ,

theo một cách nào đó, cũng từng là một Khoa ở ngôi trường cũ, chỉ là không ai kịp kéo cậu lại trước

khi khoảng cách trở nên quá xa.

Cuối buổi học, tôi tìm gặp Vũ, không phải để tố cáo, mà để hỏi một câu duy nhất.

"Vũ học ở trường cũ có vui không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể.

Câu hỏi đó, dù đơn giản, khiến ánh mắt Vũ thay đổi ngay lập tức, từ cảnh giác chuyển sang một thứ gì

đó gần như hoảng loạn, đủ để tôi chắc chắn mình đã đoán đúng.

"Sao bạn hỏi vậy?" Vũ hỏi lại, giọng hơi run.

Tôi không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn thẳng vào Vũ, để cậu tự hiểu rằng tôi đã biết.

Vũ đứng lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng nói, giọng nhỏ, gần như thì thầm, không phải một lời

xin lỗi, chỉ là một câu hỏi thật, nặng trĩu.

"Mày sắp làm gì với chuyện mày vừa biết?"

Tôi không có câu trả lời ngay. Đứng đó, nhìn vào mắt Vũ, tôi nhận ra mình cũng chưa từng chuẩn bị

cho câu hỏi này, và có lẽ, câu trả lời của tôi sẽ quyết định nhiều hơn những gì tôi tưởng tượng lúc

này.

Vũ không đợi tôi trả lời, chỉ quay người bước đi, dáng vai co lại như đang cố thu nhỏ mình giữa

hành lang đông đúc giờ tan học. Tôi đứng lại một mình, nhìn theo, và trong đầu hiện lên hình ảnh cả

Khoa, cả Nhiên, cả Vy, tất cả những cái tên đó giờ như đang xếp thành một hàng dài, chờ tôi tìm ra

câu trả lời đúng cho một câu hỏi mà lần này, không chỉ liên quan tới một người bị hại, mà còn liên

quan tới một người vừa là nạn nhân, vừa là người đang gây ra tổn thương cho người khác.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →