🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Vài ngày sau, tình hình vẫn chưa được cải thiện là bao. Bài đăng trên "Cẩm Giang Confessions" đã

dần lắng xuống về lượt tương tác, nhưng dư âm của nó trong lớp thì chưa hề tan.

Giờ ăn trưa hôm đó, tôi bưng khay cơm đi về phía bàn quen thuộc, nơi nhóm bốn đứa tụi tôi vẫn ngồi

từ đầu năm. Nhưng khi tới gần, tôi thấy chỉ có Diễm và Đăng ngồi đó, còn chỗ của Bảo trống trơn.

"Bảo đâu rồi?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"Nó ngồi bàn kia kìa," Diễm đáp, chỉ tay về phía một bàn khác, nơi Bảo đang ngồi cùng vài đứa bạn

khác trong lớp, cười nói như không có chuyện gì.

Tôi ngồi xuống, cố không để lộ cảm giác nặng nề đang dâng lên trong ngực. Diễm và Đăng nhìn nhau,

rồi nhìn tôi, không biết nên nói gì để làm dịu tình hình.

"Ê, tao thấy hai đứa mày làm hoà lại đi, căng thẳng vầy hoài mệt quá," Diễm nói, cố gắng đóng vai

người hoà giải, dù rõ ràng chính nó cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

"Tao cũng muốn vậy," tôi đáp, "nhưng Bảo đang cần thời gian, tao nghĩ ép quá cũng không tốt."

Bữa ăn trôi qua trong sự gượng gạo, ba đứa nói chuyện vài câu rời rạc, không còn cái không khí rôm

rả quen thuộc của nhóm bốn người. Tôi thấy Đăng thỉnh thoảng liếc về phía bàn Bảo, có vẻ cũng đang

suy nghĩ điều gì đó, nhưng không nói ra.

Diễm cố gắng kể vài chuyện vui để phá tan không khí nặng nề, nhưng những câu chuyện đó rơi vào

khoảng lặng nhanh hơn thường lệ, không ai thật lòng cười được. Tôi nhìn quanh sân ăn, thấy các bàn

khác vẫn ồn ào bình thường, chỉ riêng bàn của tụi tôi là mang một không khí khác hẳn, như một hòn

đảo nhỏ lạc lõng giữa biển tiếng cười xung quanh.

Ăn xong, tôi đứng dậy trước, viện cớ cần lên thư viện tìm sách, nhưng thật ra chỉ muốn có chút không

gian riêng để đầu óc lắng lại. Tôi bưng khay cơm dở dang tới quầy trả, rồi bước ra khỏi sân ăn,

không quay lại nhìn bàn Bảo lần nào, dù trong lòng vẫn muốn biết nó có đang nhìn theo tôi hay không.

Tôi ngồi xuống một mình ở một bàn đá vắng gần cổng sau trường, chỗ ít người qua lại, cách xa hẳn khu

căn tin đông đúc, và lần đầu tiên kể từ ngày khai giảng, tôi ăn trưa một mình.

Cảm giác đó lạ lùng hơn tôi tưởng. Tôi từng nghĩ mình đủ hiểu cảm giác cô đơn qua việc quan sát Khoa,

qua việc quan sát Đăng, nhưng hoá ra hiểu qua quan sát và tự mình trải qua là hai chuyện hoàn toàn

khác nhau. Không có ai đi ngang qua hỏi thăm, không có ai để ý tôi đang ngồi một mình, và tôi nhận

ra, đây chính xác là cảm giác mà tôi từng cố gắng giúp người khác thoát khỏi, giờ lại đang tự mình

nếm trải.

Vài đứa bạn lớp khác đi ngang qua, chào hỏi tôi vài câu bình thường rồi đi tiếp, không ai dừng lại

lâu, không ai hỏi sao tôi lại ngồi một mình ở đây. Tôi không trách họ, vì trước đây tôi cũng từng

làm y hệt vậy với biết bao người khác, chỉ là chưa bao giờ nhận ra rõ ràng tới mức này.

Tôi lấy cuốn sổ ra, định ghi lại điều gì đó, nhưng tay tôi, theo phản xạ, lại vẽ một ô vuông nhỏ ở

mép trang, và lần này, không hiểu vì sao, tôi vẽ thêm một dấu chấm nhỏ ở chính giữa ô vuông đó, một

kiểu vẽ tôi chưa từng làm trước đây, dù chính tay mình vừa làm mà tôi cũng không giải thích được lý

do.

Tôi nhìn ô vuông có dấu chấm đó một lúc lâu, cảm giác một điều gì đó đang thay đổi trong chính bản

thân mình, dù chưa rõ hình dạng cụ thể, chỉ biết nó đang tới gần, giống như cách sơ đồ chỗ ngồi vẫn

luôn âm thầm đổi vào mỗi đêm thứ Hai, không ai chứng kiến, chỉ thấy kết quả khi trời sáng.

Chuông vào lớp reo lên từ xa, tôi gấp sổ lại, đứng dậy, phủi vụn cơm còn dính trên tay, rồi bước về

phía lớp học một mình, không cùng ai, lần đầu tiên trong nhiều tháng. Bước chân tôi chậm hơn thường

lệ, không phải vì mệt, mà vì một phần trong tôi vẫn còn muốn kéo dài thêm chút thời gian ở một mình,

trước khi phải đối diện với cả lớp lần nữa.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →