Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, tôi tới lớp sớm như thường lệ, nhưng lần này không phải để xem tờ sơ đồ,
vì sơ đồ tuần trước đã ghi nhận tôi rời khỏi bàn cuối, quay lại ngồi cùng nhóm bạn cũ, đúng một tuần
sau khi Bảo kéo ghế lại gần tôi trong lớp học vắng người hôm đó.
Tôi tranh thủ dọn lại ngăn bàn cuối, chỗ tôi từng ngồi hai tuần trước, trước khi bạn khác chuyển tới
đó theo sơ đồ mới. Tôi lôi ra vài mẩu giấy vụn, một cây bút cũ bỏ quên, và khi đưa tay vào sâu trong
ngăn bàn, chạm phải một thứ gì đó gấp gọn, nhét sát vào góc trong cùng.
Tôi kéo ra, thấy đó là một tờ giấy gấp làm tư, nét gấp cũ, có vẻ đã nằm đó một thời gian.
Tay tôi hơi run khi mở nó ra, không hiểu vì sao một tờ giấy nhỏ lại khiến tim tôi đập dồn dập tới
vậy, như thể đã đoán trước được nội dung bên trong trước cả khi kịp đọc. Tôi mở ra, đọc lướt qua, và
tim đập nhanh hơn.
Đó là một tờ đơn xin chuyển lớp, viết tay, chữ viết run rẩy, không hoàn chỉnh, như thể người viết đã
bỏ dở giữa chừng nhiều lần trước khi từ bỏ hẳn. Không có tên người viết, không có ngày tháng cụ thể,
nhưng cách dùng từ, cách trình bày, có gì đó khiến tôi cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Tôi cố nhớ lại, gần đây có ai từng ngồi ở khu vực bàn cuối này không, ngoài chính tôi. Tôi nhắm mắt
lại một lúc, cố dựng lại trong đầu hình ảnh những tuần vừa qua, ai đã ngồi đâu, ai đã chuyển chỗ khi
nào, giống hệt cách tôi vẫn làm mỗi khi cần đối chiếu sơ đồ với thực tế.
Rồi tôi nhớ ra. Vũ. Vài tuần trước, khi lớp đổi chỗ theo một hoạt động nhóm tạm thời, Vũ từng ngồi ở
khu vực gần đây trong một buổi học, đúng khoảng thời gian trước khi cậu bắt đầu tránh mặt tôi hoàn
toàn.
Tôi ngồi xuống, cầm tờ đơn trong tay, nghĩ lại những chi tiết nhỏ tôi từng quan sát được ở Vũ suốt
mấy tuần qua: cậu ngày càng ít nói hơn, hay ở lại thư viện một mình sau giờ học lâu hơn bình thường,
và từ sau buổi chiều tôi hỏi thẳng về trường cũ, Vũ hầu như tránh mặt tôi hoàn toàn, kể cả những giờ
ra chơi tình cờ chạm mặt nhau ở hành lang, cậu cũng cúi đầu bước nhanh qua, không một lời chào.
Tôi nhớ lại câu hỏi Vũ từng hỏi ngược lại tôi ở thư viện: "Mày sắp làm gì với chuyện mày vừa biết?"
Câu hỏi đó, tôi vẫn chưa có câu trả lời trọn vẹn, và giờ, nhìn tờ đơn xin chuyển lớp bỏ dở trong tay,
tôi nhận ra, có lẽ mình đã trì hoãn quá lâu.
Nếu đây thật sự là của Vũ, điều đó có nghĩa là cậu đã nghĩ tới việc rời đi, âm thầm, không nói với
ai, đúng theo cách Nhiên đã từng làm hai mươi ba năm trước. Và nếu tôi tiếp tục chần chừ, không biết
nên nói ra sự thật về trang Confession cho ai, hay nên tìm cách khác để tiếp cận Vũ, thì có thể lịch
sử sẽ lặp lại một lần nữa, ngay trong chính căn phòng này.
Tôi gấp tờ đơn lại theo đúng nếp gấp cũ, cẩn thận nhét vào giữa những trang cuối cuốn sổ chỗ ngồi
của mình, nơi tôi vẫn giữ những manh mối quan trọng nhất.
Chuông vào lớp reo lên, học sinh bắt đầu ùa vào, tiếng cười nói, tiếng kéo ghế quen thuộc. Tôi ngồi
xuống chỗ mình, giữa nhóm bạn đã trở lại đông đủ, nhưng tay vẫn siết chặt cuốn sổ trong cặp, tự hỏi
liệu mình có kịp làm gì đó, trước khi tờ đơn kia không còn nằm trong ngăn bàn nữa, mà thật sự được
nộp lên phòng giám thị.
Tôi liếc sang góc lớp xa, nơi Vũ đang ngồi, cúi đầu chép bài, không nói chuyện với ai xung quanh,
đúng dáng vẻ tôi từng thấy ở Khoa những tuần đầu chuyển tới, ở Đăng những ngày bị hiểu lầm, và có
lẽ, ở cả Nhiên hai mươi ba năm về trước. Tôi tự nhủ, hôm nay, dù chưa biết cách nào là đúng, tôi
cũng phải làm một điều gì đó, thay vì tiếp tục chỉ quan sát và ghi chép như một người đứng ngoài.
Tiết học bắt đầu, tôi ngồi vào chỗ, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng lướt về phía góc lớp đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →