🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cánh cửa bí mật đã khép lại sau lưng, nuốt chửng âm thanh cuối cùng của thế giới bên ngoài, và tôi đứng đó, giữa một không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Không khí đặc quánh mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc, và một thứ hương trầm thoang thoảng, như thể thời gian đã ngưng đọng, để lại duy nhất hơi thở của người đã khuất. Tôi đưa mắt quét qua hàng ngàn cuốn sách, những tấm bản đồ cuộn tròn, và những ghi chú viết tay chen chúc trên mọi bề mặt, một di sản vừa xa lạ vừa quen thuộc đến gai người.

Tôi đã dành cả tuổi trẻ để chạy trốn khỏi thế giới của cha, một thế giới mà tôi cho là nhuốm màu huyền hoặc, xa rời mọi định luật vật lý và quy chuẩn khoa học. Tôi tìm đến kiến trúc như một pháo đài lý tính, nơi mọi đường nét, mọi khối hình đều tuân theo những công thức chặt chẽ, những nguyên tắc bất biến của trọng lực và vật liệu. Thế nhưng, giờ đây, pháo đài ấy dường như đang lung lay, bởi sự thật trần trụi về cái chết của cha, một cái chết không thể nào là ngẫu nhiên, đã buộc tôi phải đối diện với chính những gì mình chối bỏ.

Một cảm giác day dứt, xen lẫn một nỗi buồn khó tả, trỗi dậy trong lồng ngực. Bao nhiêu năm qua, tôi đã miệt mài xây dựng những công trình vật chất, trong khi cha tôi lại âm thầm kiến tạo một hệ thống tri thức, một mạng lưới liên kết vô hình mà tôi, với sự kiêu ngạo của tuổi trẻ, chưa bao giờ chịu tìm hiểu. Tôi với tay, khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cổ, cảm nhận sự mài mòn của thời gian trên những trang giấy đã ngả vàng, như chạm vào một phần ký ức mà tôi đã cố tình lãng quên.

Tôi chọn một cuốn sách có tựa đề "Long Mạch Luận Giải", bìa da cũ sờn nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn cổ điển hắt xuống, phản chiếu trên những ký tự Hán Nôm cổ kính, và tôi bắt đầu đọc. Từng dòng chữ, từng khái niệm tưởng chừng như siêu hình, dần được cha tôi diễn giải bằng một ngôn ngữ khô khan và chặt chẽ đến bất ngờ, không khác gì một luận văn khoa học hay một nghiên cứu địa chất. Ông không nói về những điều huyền bí, mà về những "dòng chảy năng lượng," "khí mạch," và "trường lực địa từ" mà con người có thể cảm nhận và tương tác.

Trong những trang đầu tiên, cha tôi đã dày công mô tả cách mà địa hình, dòng nước, và thậm chí cả hướng gió, có thể tạo ra những "kết cấu năng lượng" nhất định trên bề mặt Trái Đất. Ông so sánh chúng với hệ thống mạch máu trong cơ thể sống, nơi dòng chảy bị tắc nghẽn hay định hướng sai lệch có thể dẫn đến bệnh tật hoặc suy yếu. Tôi, với tư cách là một kiến trúc sư, không khỏi giật mình nhận ra sự tương đồng đáng kinh ngạc với nguyên lý quy hoạch đô thị, nơi việc bố trí không gian, hướng gió, và dòng giao thông có thể ảnh hưởng sâu sắc đến cấu trúc năng lượng tổng thể, định hình vận mệnh của cả một cộng đồng theo những cách mà khoa học hiện đại vẫn đang chật vật định danh và đo lường. Một nhận thức đột ngột và choáng váng, kéo tôi vào một mê cung tri thức mà tôi chưa từng hình dung, nơi những trang giấy cũ kỹ của cha tôi đang chờ được vén.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →